BÀ XÃ NGỌT NGÀO: HÀNG TỈ ẤM ÁP KẾT HÔN NGÀY THỨ 7 - Chương 1019: Bà xã đưa tôi về nhà (10)

Cập nhật lúc: 2024-07-10 18:57:09

Đáng chết ! Lãnh Tư Thần! Tôi cho anh nhiều cơ hội như vậy, Nhưng anh lại đối xử với tôi như thế! Anh lại vì con tiện nhân kia mà đối với tôi như thế! Anh cho rằng chỉ mình anh mới biết dùng kế ly gián sao? Bạch Thiên Ngưng sờ sờ bụng của mình, trên mắt hiện lên một tia ác độc... - Đêm khuya, Lãnh Tư Thần trong lúc vô tình từ trong mộng tỉnh lại, đột nhiên phát hiện khác nửa bên giường trống không, Hạ Úc Huân không thấy. Trong lòng trào lên một cỗ dự cảm không tốt, Lãnh Tư Thần lập tức đứng dậy. Toilet, phòng khách, lầu trên lầu dưới đều tìm khắp cả đều không có người. Cuối cùng, rốt cục ở phía sau hoa viên , thấy được bóng dáng mơ hồ đang ngồi trên xích đu, cùng tàn thuốc đỏ lập lòe. Lãnh Tư Thần bị dọa tới người đầy mồ hôi lạnh, nâng trán hướng phía cô chạy tới.

Chỉ thấy Hạ Úc Huân mặc trên người áo ngủ, trên vai tùy tiện khoác một chiếc áo mỏng, cứ như vậy lẳng lặng mà ngồi ở nơi đó, giữa ngón tay kẹp lấy một điếu thuốc đã hút hết hai phần ba. Dưới ánh trăng, trên mặt cô là biểu lộ cảm xúc anh chưa từng thấy qua. Hoặc là nói, trên mặt cô không có bất kì cảm xúc nào, bởi vì chỉ có trống rỗng, người ở chỗ này, tâm nhưng lại không biết trôi dạt đến nơi nào. Bộ dáng này của Hạ Úc Huân không khỏi khiến tâm anh căng lên, "Không phải đã nói rồi, đừng hút thuốc, em nửa đêm canh ba ngồi ở chỗ này làm cái gì?" Hạ Úc Huân đột nhiên từ bên trong của mình bừng tỉnh, nhìn về phía người đàn ông mặt mũi đầy lo lắng thần sắc vội vàng đang đứng trước mặt. "Không có gì, tâm có chút phiền." Cô hít một hơi khói, phun ra, sau đó đem tàn thuốc còn lại di mạnh xuống đất.

"Ngồi." Hạ Úc Huân xê người sang một bên khác, nhường cho anh một chỗ trống. Lãnh Tư Thần bất đắc dĩ ngồi xuống, nha đầu này... Anh kém chút bị cô hù chết! Cô có gì mà phải buồn phiền , vừa nãy bị đánh cũng là anh, tâm lý cùng thân thể đều hứng chịu tới tổn thương to lớn cũng là anh... Hạ Úc Huân tựa cằm ngước lên nhìn anh, "Bộ dáng này của anh là làm sao? Không phải tôi chỉ là ngồi trong tiểu viện nhà mình thôi sao? Chẳng lẽ còn có thể chạy mất?" "Có người nào nửa đêm chạy ra sân ngồi sao?" Lãnh Tư Thần tức giận nói. Hạ Úc Huân bĩu môi không nói, ngửa đầu ngắm mặt trăng lơ lửng bên trên. Lãnh Tư Thần hít sâu một hơi mở miệng nói, "Thật xin lỗi, hôm nay là anh không kiểm soát, chúng ta vẫn là dựa theo ước định trước kia, ngoại trừ ở bên ngoài giả ân ái, trong âm thầm không can thiệp chuyện của nhau..."

Trên đời này cũng chỉ có cô, có thể để cho anh một lần lại một lần địa nhẫn nhịn, một lần lại một lần thỏa hiệp... "Lãnh Tư Thần..." Không biết trầm mặc bao lâu, Hạ Úc Huân đột nhiên nghiêng đầu sang chỗ khác kêu anh một tiếng. Lãnh Tư Thần trực giác thấy rằng một tiếng kia của cô tựa hồ ẩn chứa chút cảm xúc, không khỏi căng thẳng nhìn về phía cô, "Làm sao?" "Lãnh Tư Thần, những ngày này, tôi rất mệt mỏi, tôi tin rằng anh cũng vậy, tôi không nghĩ sẽ tiếp tục như thế, cho nên, tôi hy vọng chúng ta có thể bình tĩnh nói chuyện. Ta đưa ra một đề nghị, hi vọng anh có thể suy nghĩ thật kỹ!" "Tốt, em nói." Hạ Úc Huân khó được tâm trạng yên bình như vậy cùng anh nói chuyện, Lãnh Tư Thần không hiểu trong lòng có chút khẩn trương chờ đợi lời kế tiếp của cô. Thấy Lãnh Tư Thần thần sắc tỉnh táo, Hạ Úc Huân mới tiếp tục nói, "Trong vòng nửa năm, nếu như tôi có thể gặp được người mình thích thực sự, anh liền buông tay, nếu như tôi cuối cùng không thể may mắn gặp được, như vậy..." Nghe được lời kia, Lãnh Tư Thần kém chút máu huyết phun trào, nghe được câu sau, anh bỗng nhiên khẽ giật mình, gắt gao nhìn chằm chằm đôi môi cô đang nói chuyện, trái tim phanh phanh phanh nhảy cực nhanh, giọng không kiểm soát được có chút khàn khàn "Nếu như không gặp được... Như thế nào?"

Loading...