BÀ XÃ NGỌT NGÀO: HÀNG TỈ ẤM ÁP KẾT HÔN NGÀY THỨ 7 - Chương 997: Vợ chồng thích ngược cẩu (6)
Cập nhật lúc: 2024-07-10 18:52:31
Mà trên bàn làm việc của cô cũng không để ảnh như này, cảm giác như nếu có một bức mà bày ra thì cũng tốt?
Cô cảm giác trình độ show ân ái của Lãnh Tư Thần đều đã luyện tới đỉnh cao, cô đúng là không tìm được đường sống...
Hạ Úc Huân nhìn bức ảnh đến xuất thần, đột nhiên cảm thấy một luồng ấm áp, lập tức bên tai truyền đến âm thanh trầm ấm quen thuộc, "Chờ rất lâu sao?"
"A —— thật xin lỗi thật xin lỗi... Quấy rầy!" Thư ký đang muốn tiến vào đưa nước tranh thấy cảnh này lập tức ngại ngùng quay ra ngoài.
Sau khi thư ký rời đi, Hạ Úc Huân từ trong ngực Lãnh Tư Thần chui ra, đoán chừng là anh cố ý cho thư ký thấy, cuối cùng đành phải kìm nén không nói, "Không đợi lâu lắm,có thể đi rồi sao?"
Nhìn sắc mặt bình tĩnh của Hạ Úc Huân, Lãnh Tư Thần có chút thất vọng.
Gần đây cùng mình gần gũi hơi nhiều, nha đầu này đối với sự tiếp xúc của mình cũng dần miễn dịch, đây cũng không phải là một dấu hiệu tốt...
Tiểu Huân, em đến cùng còn muốn chúng ta cãi cọ tới bao giờ?
Kỳ thật, trong lòng anh cũng biết rằng, cái kiểu sống chung hòa bình thế này, mặc dù mặt ngoài có vẻ như rất ấm áp, nhưng cũng không biết tiếp tục được bao lâu.
Nhiều nhất là nửa năm hay một năm, chờ Thiên Lâm chân chính ổn định lại , chờ tới lúc cô không còn cần tới mình nữa... Nếu như chờ đến lúc đó cô còn không có thay đổi chủ ý...
Như vậy , chờ đợi anh chỉ là con đường cô đơn mất đi cô.
Bởi nếu lúc đó cô rời đi, anh cũng không có cớ mà giữ cô lại, cũng không giữ nổi cô.
"Lãnh Tư Thần! Lãnh Tư Thần? Nghĩ gì thế?"
"Không có gì, đi thôi!"
Rõ ràng em luôn ở gần như vậy nhưng anh lại luôn sợ mất đi...
...
-
Đảo mắt liền tới lễ Giáng Sinh.
Trên đường phố hay trong công ty đều đổi phong cách, khắp nơi đều là không khí Giáng Sinh, tầm chạng vạng tối, trời lại bỗng có tuyết rơi nhè nhẹ, càng làm tràn đầy khí tức Giáng sinh.
Hạ Úc Huân cho phép hôm nay toàn công ty tan tầm trước hai tiếng, để mọi người về chuẩn bị Giáng Sinh.
Chính cô cũng vội vội vàng vàng mà đi mua quà cho Lãnh Tư Thần.
Cho tới tận ngày hôm nay, Hạ Úc Huân vẫn không nghĩ ra nên tặng gì cho Lãnh Tư Thần.
Bởi vì tên hỗn đản kia không cho phép cô tìm Nghiêm Tử Hoa trợ giúp, đồng thời còn muốn "Phải có sự sáng tạo mới khiến anh hài lóng" món quà như thế biết tìm ở đâu, khiến cô mấy ngày nay sầu tới giật đứt cả một mớ tóc.
Dù sao Lãnh Tư Thần cũng đăng trên Weibo , cô cũng không thể tùy tiện được, ngược lại phải chọn cho thật tốt.
Thật sự là ha ha , còn tưởng rằng những chuyện kia giải quyết đều vạn sự thuận lợi, lại quên mất tên Lãnh Tư Thần siêu cấp đại phiền toái này...
Đi xuống dưới cổng công ty, một gió xen lẫn những bông tuyết li ti thổi tới, cô nhịn không được níu chặt lấy chiếc khan quàng trên cổ.
A! Khăn quàng cổ! Nếu bây giờ đi mua một cái xong vờ như là mình tự tay đan liệu có được không nhỉ? Mặc dù không phải là sáng kiến gì, nhưng thực không nghĩ được thứ khác tốt hơn!
Bất quá cuối cùng ngẫm lại vẫn là từ bỏ .
Vẫn là không muốn làm loại trò dối trá này, dân mạng con mắt đều là sáng như tuyết ...
Hạ Úc Huân lái xe đi một vòng, đều không tìm được quà phù hợp như ý của Lãnh Tư Thần.
Đang dừng ở bên đường trầm tư suy nghĩ một chút, liền có một cô bé gõ gõ cửa kính xe.
"Tỷ tỷ, tỷ mua hoa không? Tỷ tỷ, mua đóa hoa đi..."
Cô bé nhìn tuổi cũng không chênh lệch với Niếp Niếp là bao nhiêu, trời lạnh như thế mà quần áo bên trong vô cùng đơn bạc, hai tay lạnh cóng sung đỏ, khuôn mặt nhỏ cũng bị gió thổi đỏ bừng .
Hạ Úc Huân lập tức liền mềm lòng, "Em còn bao nhiêu hoa?"
Cô bé nghe vậy liền lập tức cúi đầu xuống đếm, "Còn có... Còn có 24, 25... 26 bông!"