CƯNG CHIỀU CÔ VỢ QUÂN NHÂN - Chương 1462: Không làm mất mặt anh chứ?
Cập nhật lúc: 2021-03-29 06:01:09
Một lát sau, Nhiếp Nhiên ở bên trong kiểm tra xong tình hình sức khỏe cơ bản rồi đi ra ngoài.
Một loạt các kiểm tra đơn giản tiếp theo, Tống Nhất Thành đều không để cho ai có cơ hội, đích thân kiểm tra từng mục cho Nhiếp Nhiên.
Cho tới khi các số liệu kiểm tra được in ra, anh ta xem lại một lượt từng số liệu mới thả lỏng toàn thân, “Kiểm tra sức khỏe không tệ, không có vấn đề gì, huyết áp, đường huyết đều bình thường.”
Lúc nói tới đường huyết, anh ta đặc biệt nhấn mạnh vài phần, ẩn chứa nhiều ẩn ý.
Nhiếp Nhiên chẳng thèm để ý, cầm kết quả định rời đi.
Tống Nhất Thành không kìm được hỏi: “Cô định đi sao?”
“Ừm, sĩ quan huấn luyện bảo tôi kiểm tra xong đi tìm thầy ấy.” Nhiếp Nhiên không hề quay đầu lại, ném ra một câu như vậy rồi rời khỏi lều, đi về phía phòng họp.
Vừa vén lều lên đã nhìn thấy Uông Tư Minh đã ngồi ở đó, những sĩ quan huấn luyện khác cũng có mặt, cả phòng yên ắng, giống như đang chờ mình cô vậy.
Trước mặt mọi người, Nhiếp Nhiên vẫn giữ thể diện cho Quý Chính Hổ, hô một tiếng, “Báo cáo!”
Sau khi được Quý Chính Hổ đồng ý, cô mới ngồi xuống bên cạnh Uông Tư Minh. Trần Quân thấy bầu không khí quá nghiêm trọng, anh ta khẽ ho vài tiếng rồi nói: “Thật ra,
tìm các cô cậu tới đây cũng không có vấn đề gì lớn lắm, chỉ là muốn hỏi các cô cậu làm
thế nào để về được? Vì dưới thời tiết này, còn có thể về đích sớm hơn, vậy đã chứng minh được các cô cậu thật sự rất giỏi.”
“Con đường này.” Uông Tư Minh chỉ một con đường trên bản đồ.
Các sĩ quan huấn luyện cẩn thận nghiên cứu đường đi anh ta chỉ, cuối cùng mặt mày ai nấy đều nhíu lại. Con đường đó nhìn có vẻ ngắn nhưng độ nguy hiểm lại nhiều hơn nhiều so với những con đường khác.
Phàm là người có não cơ bản đều sẽ không chọn nó!
Vì nếu chỉ cần bước nhầm một bước, chính là đi đến cái chết!
Trần Quân đập mạnh xuống bàn tức giận nói: “Các cô cậu điên rồi sao! Con đường này nguy hiểm thế nào không biết sao? Không muốn sống nữa à?”
Lúc này Quý Chính Hổ cũng đứng lên, lạnh lùng hỏi: “Là ý của ai?”
Uông Tư Minh thấy tình hình không ổn bèn vội vàng nhận trách nhiệm về mình, “Là ý của em.”
Anh ta muốn bảo vệ Nhiếp Nhiên nhưng không có nghĩa Nhiếp Nhiên chấp nhận ý tốt này của anh ta.
Cô khẽ cười quay đầu nhìn Uông Tư Minh, vừa chế giễu vừa trêu chọc: “Quân đội dạy anh rất nhiều thứ, nhưng không phải dạy cả nói dối đấy chứ?”
Uông Tư Minh chấn động.
Nhiếp Nhiên thản nhiên hỏi Trần Quân: “Trước khi sát hạch sinh tồn, các thầy có nói con đường này không thể đi sao?”
“Tôi…”
“Bọn tôi đã về đúng thời gian phải không?”
“Đúng…”
“Không bị muộn đúng không?”
“Đúng…”
Nhiếp Nhiên cười, giọng điệu thay đổi, “Vậy tại sao các thầy đều giống như muốn thẩm vấn bọn tôi vậy?”