CƯNG CHIỀU CÔ VỢ QUÂN NHÂN - Chương 1851: ANH CẦN EM - ĐỪNG XEM THƯỜNG EM!
Cập nhật lúc: 2021-04-10 05:19:51
Cuối cùng đến khi ăn xong, xe cũng lái đến nơi.
“Anh dẫn em đến bến tàu làm gì?”
Nhiếp Nhiên nhận ra ngay đây là nơi hồi đó Hoắc Hoành giết chết Hoắc Mân. Hoắc Hoành ngồi ở ghế lái nói với bảo vệ rồi lái xe thẳng vào trong.
Vào đến bên trong, anh tắt máy, tháo dây an toàn ra, nói với cô: “Đến rồi, xuống xe đi, anh dẫn em đi xem hai nhà kho.”
Xem nhà kho?
Mặc dù không hiểu nhưng cô vẫn xuống xe theo anh.
Hoắc Hoành sợ nhiệt độ trong ngoài xe chênh lệch quá lớn, cô sẽ bị lạnh nên khoác Âu phục lên vai cô, ôm cô đi vào bên trong.
Lúc đi đến bên ngoài một nhà kho trong đó, Hoắc Hoành tiến lên dùng chìa khóa mở cửa, mời cô đi vào.
Cái nhà kho đó rất lớn, bên trong xếp từng hàng rương gỗ ngay ngắn, nhìn qua không có gì khác nhà kho bình thường.
“Anh đưa em đến đây làm gì?” Nhiếp Nhiên nghi ngờ hỏi.
Hoắc Hoành kéo tay cô đi tới chính giữa nhà kho, không đầu không đuôi bắt đầu nói với
cô, “Nhà kho này cùng với nhà kho bên cạnh nhìn qua là để hàng hóa bình thường,
nhưng trên thực tế...” Anh nói đến đây, dùng chân đạp đạp mặt đất, sau đó tiếp tục nói: “Phía dưới này là nơi chuyên để vũ khí đạn dược.”
Nhiếp Nhiên cúi đầu nhìn mặt đất dưới chân mình, kho vũ khí đạn dược?
Cô liếc nhìn một vòng xung quanh, cuối cùng dừng lại trên một cái thang máy chuyên vận chuyển hàng hóa, “Đây là lối đi?”
Hoắc Hoành gật đầu cười, “Không sai, nhưng cái này chỉ có thể vận chuyển hàng, không thể đi được. Lối đi là ở nhà kho nhỏ bên cạnh. Đi, anh đưa em qua đó xem.”
Nói rồi anh lại kéo tay cô đi ra khỏi nhà kho, đến cái nhà kho nhỏ không bắt mắt ở bên cạnh.
Anh lại mở cửa nhà kho ra, dẫn cô vào.
Bật một ngọn đèn nhỏ ở bên trong lên, thấy bên trong để đủ thứ đồ lộn xộn.
“Cái nhà kho này bề ngoài chỉ là để đồ linh tinh, phần lớn thời gian là không mở ra, trừ khi là sắp có vũ khí đạn dược tới, phía dưới cần người tiếp ứng vận chuyển thì mới sang bên này.”
Hoắc Hoành vừa nói vừa mở cửa lối đi ngầm ở nơi sâu nhất ra.
Nhiếp Nhiên khom người nhìn xuống phía dưới, phía dưới tối om không thấy gì cả.
“Nói cách khác một khi mở cánh cửa này ra thì đồng nghĩa với việc sắp có vũ khí đạn dược tới, đúng không?” Cô ngẩng đầu lên hỏi.
“Đúng thế, em thật thông minh.” Hoắc Hoành cưng chiều khen ngợi cô, rồi đưa cho cô một cái đèn pin.
Hai người một trước một sau đi xuống dưới.
Mỗi bước đi, tiếng vọng trống trải đều vang lên rõ ràng.
Chỉ dựa vào tiếng vang này, Nhiếp Nhiên cũng có thể khẳng định cái nhà kho dưới đất này tuyệt đối lớn hơn cái nhà kho bình thường bên ngoài, rất có thể lối đi của hai nhà kho thông với nhau, hợp lại thành một.
Quả nhiên, khi cô đi xuống, Hoắc Hoành bật tất cả đèn lên, đã thấy ngay một cái nhà kho còn lớn gấp hai lần cái nhà kho bên ngoài.
Bên trong chất từng thùng gỗ lớn và một số cái rương bọc da tinh xảo. Nhiếp Nhiên nghe Hoắc Hoành giới thiệu, tiện tay mở một cái rương ra, thấy đặt trên lớp
nhung tơ ở trong là một khẩu súng ánh lên ánh sáng màu bạc dưới ánh sáng.
Đó là một khẩu súng lục.
Xinh xắn, tinh xảo, rất thích hợp cho con gái dùng.
“Thích không?” Hoắc Hoành giới thiệu xong một số chuyện cơ bản nhất trong nhà kho, thấy cô cúi đầu nhìn khẩu súng trong rương, anh đi tới, lấy khẩu súng kia ra đưa cho cô, “Thích thì cầm dùng đi.”
Nhiếp Nhiên cười lắc đầu, “Không cần đâu, loại súng lục này quá dễ bị người xác định vị trí, em vẫn thích súng thường hơn.”
Cô thích được che kín trong biển người mênh mông, như vậy mới có thể bảo đảm an toàn cho mình.
Ký hiệu quá đặc biệt sẽ khiến người ta nhìn rồi là không quên được, cũng trở thành mục tiêu của người khác.
Cô đặt khẩu súng về chỗ, lại nhìn xung quanh, hỏi: “Được rồi, anh cũng giới thiệu xong rồi, bây giờ nên nói cho em biết hôm nay dẫn em tới nơi này rốt cuộc là vì cái gì rồi chứ?”