CƯNG CHIỀU CÔ VỢ QUÂN NHÂN - Chương 420: Lên đường - Chuyện bất ngờ trong toa tàu (5)
Cập nhật lúc: 2021-02-22 18:49:55
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

anh thích em.” Ánh mắt đám người xung quanh lập tức đổ dồn lên người đàn ông này
Uông Tư Minh không nhịn được cau mày lại, “Mã Tường, cậu đang làm gì thế hả?”
“A? Uông Tư Minh, thật là trùng hợp, sao cậu cũng ở đây?” Người đàn ông kia nhìn thấy Uông Tư Minh thì cực kì kinh ngạc, liên tục gọi hai người ngoài cửa, “Này, Uông Tư Minh ở đây! Mau qua đây đi!”
Hai người đàn ông còn lại đi vào một người trong đó trêu, “Bây giờ cậu cả Uông Tư Minh càng ngày càng giỏi lăn lộn rồi, lại còn có bạn gái đưa đến đơn vị nữa.”
Hai người kia tự nhiên ngồi xuống đổi diện Nhiếp Nhiên và Uông Tư Minh, hoàn toàn không chú ý tới bầu không khí căng thẳng cổ quái bên đó
“Này, em gái, kiểu đàn ông như Uông Tư Minh rất nhàm chán, còn không bằng tìm người hoạt bát thông minh thoải mái như Nghiêm Hoài Vũ anh đây” Nghiêm Hoài Vũ tự luyến hất cái đầu của không có tóc mái của mình.
“Thật ra Kiều Duy anh cũng không tệ.” Nhiếp Nhiên nghiền ngẫm nhìn ba người đàn ông trước mặt, ba tên này rất thú vị, lại xen vào đúng lúc này.
Uông Tư Minh thấy cô không nói gì, hờ hững giải thích, “Mấy người này là nhóm cùng vào đơn vị dự bị với tôi, nhưng vì không qua được tư cách huấn luyện nên bị giáng cấp, lần này chắc sẽ cùng nhóm với cô.”
cạnh, đi tới trước bàn của bọn họ, ngang ngược gõ lên bàn, “Này, nói chuyện xong chưa! Có phải nên nói chuyện chính rồi không?”
“Nghe nói là mày gây chuyện, thật to gan! Mày không nghe ngóng xem mày đắc tội với ai rồi!” Nghiêm Hoài Vũ liếc gã một cái: “Anh là ai?”
“Đúng thế, anh là ai? Tự dưng cầm gậy sắt tính dọa ai hả?” Kiều Duy ở bên cạnh cũng khinh thường hỏi .
Gã đàn ông đầu trọc này không bị úng não đấy chứ, lại dám một mình một ngựa chạy tới đây, không muốn sống nữa à?
Ba người bọn họ là từ quân đội ra, cho dù là học sinh kém những giải quyết một ông chú thì vẫn không thành vấn đề.
Gã đầu trọc kia tức giận đến nỗi bật cười, “Đám nhãi ranh này được lắm! Được, hôm nay ông đây sẽ cho chúng mày ngông nghênh. Không phải muốn làm việc nghĩa làm anh hùng sao? Được, hôm nay ông đây sẽ khiến chúng mày thành câu chó hết!”
Gã đập mạnh cái gậy lên mặt bàn thô sơ dùng để ăn cơm, “âm” một tiếng, vụn gỗ văng khắp nơi, nửa miếng gỗ rơi thẳng xuống đất.
Đám đàn em xung quanh nhao nhao đứng lên, đi đến chỗ bọn họ Nghiêm Hoài Vũ không cần nhìn cũng biết nhất định sẽ thua rồi
Huống hồ chuyện này lại không liên quan đến bọn họ, đang định lên tiếng giải thích thì đột nhiên nghe thấy tiếng Nhiếp Nhiên vang lên, “Đợi đã!” Ánh mắt mọi người lập tức tập trung lên cô.
Uống Tự Minh còn tưởng cố định bất bình thay mình, đáy mắt hiện lên vẻ kinh ngạc
“Sao thế, chẳng lẽ cô muốn xin tha cho nó à?” Gã đàn ông đầu trọc nhe răng trợn mắt vung cái gậy bóng chày.

anh thích em.” Ánh mắt đám người xung quanh lập tức đổ dồn lên người đàn ông này
Uông Tư Minh không nhịn được cau mày lại, “Mã Tường, cậu đang làm gì thế hả?”
“A? Uông Tư Minh, thật là trùng hợp, sao cậu cũng ở đây?” Người đàn ông kia nhìn thấy Uông Tư Minh thì cực kì kinh ngạc, liên tục gọi hai người ngoài cửa, “Này, Uông Tư Minh ở đây! Mau qua đây đi!”
Hai người đàn ông còn lại đi vào một người trong đó trêu, “Bây giờ cậu cả Uông Tư Minh càng ngày càng giỏi lăn lộn rồi, lại còn có bạn gái đưa đến đơn vị nữa.”
Hai người kia tự nhiên ngồi xuống đổi diện Nhiếp Nhiên và Uông Tư Minh, hoàn toàn không chú ý tới bầu không khí căng thẳng cổ quái bên đó
“Này, em gái, kiểu đàn ông như Uông Tư Minh rất nhàm chán, còn không bằng tìm người hoạt bát thông minh thoải mái như Nghiêm Hoài Vũ anh đây” Nghiêm Hoài Vũ tự luyến hất cái đầu của không có tóc mái của mình.
“Thật ra Kiều Duy anh cũng không tệ.” Nhiếp Nhiên nghiền ngẫm nhìn ba người đàn ông trước mặt, ba tên này rất thú vị, lại xen vào đúng lúc này.
Uông Tư Minh thấy cô không nói gì, hờ hững giải thích, “Mấy người này là nhóm cùng vào đơn vị dự bị với tôi, nhưng vì không qua được tư cách huấn luyện nên bị giáng cấp, lần này chắc sẽ cùng nhóm với cô.”
cạnh, đi tới trước bàn của bọn họ, ngang ngược gõ lên bàn, “Này, nói chuyện xong chưa! Có phải nên nói chuyện chính rồi không?”
“Nghe nói là mày gây chuyện, thật to gan! Mày không nghe ngóng xem mày đắc tội với ai rồi!” Nghiêm Hoài Vũ liếc gã một cái: “Anh là ai?”
“Đúng thế, anh là ai? Tự dưng cầm gậy sắt tính dọa ai hả?” Kiều Duy ở bên cạnh cũng khinh thường hỏi .
Gã đàn ông đầu trọc này không bị úng não đấy chứ, lại dám một mình một ngựa chạy tới đây, không muốn sống nữa à?
Ba người bọn họ là từ quân đội ra, cho dù là học sinh kém những giải quyết một ông chú thì vẫn không thành vấn đề.
Gã đầu trọc kia tức giận đến nỗi bật cười, “Đám nhãi ranh này được lắm! Được, hôm nay ông đây sẽ cho chúng mày ngông nghênh. Không phải muốn làm việc nghĩa làm anh hùng sao? Được, hôm nay ông đây sẽ khiến chúng mày thành câu chó hết!”
Gã đập mạnh cái gậy lên mặt bàn thô sơ dùng để ăn cơm, “âm” một tiếng, vụn gỗ văng khắp nơi, nửa miếng gỗ rơi thẳng xuống đất.
Đám đàn em xung quanh nhao nhao đứng lên, đi đến chỗ bọn họ Nghiêm Hoài Vũ không cần nhìn cũng biết nhất định sẽ thua rồi
Huống hồ chuyện này lại không liên quan đến bọn họ, đang định lên tiếng giải thích thì đột nhiên nghe thấy tiếng Nhiếp Nhiên vang lên, “Đợi đã!” Ánh mắt mọi người lập tức tập trung lên cô.
Uống Tự Minh còn tưởng cố định bất bình thay mình, đáy mắt hiện lên vẻ kinh ngạc
“Sao thế, chẳng lẽ cô muốn xin tha cho nó à?” Gã đàn ông đầu trọc nhe răng trợn mắt vung cái gậy bóng chày.