KẾT HÔN CHỚP NHOÁNG - TỔNG TÀI LY HÔN ĐI - Chương 192: Uy nghiêm Của Cố Lão Gia
Cập nhật lúc: 2021-04-30 19:45:22
Nhạc Yên Nhi không đề phòng nên bị xô ngã, gáy đập xuống nền nhà, trước mắt tối sầm.
Cô choáng váng mất hai giây nên không đẩy Cố Tâm Nguyệt ra được, bị cô ta bóp chặt lấy cổ.
Trong lúc căm phẫn, sức cô ta mạnh kinh khủng.
Nhạc Yên Nhi bị bóp cổ đến mức không thể hít thở được, khuôn mặt cô trướng đỏ lên.
Mà khiến lòng người rét lạnh là Cố Văn Sinh, bà Cố và cả những người hầu đứng gần đó đều chỉ trơ mắt đứng nhìn.
Nhạc Yên Nhi bỗng dưng thấy cay đắng, nhà họ Cố chưa bao giờ đối xử với cô như một con người.
Ngay khi ý thức cô trở nên mơ hồ vì bị thiếu oxi thì một có tiếng quát lên:
- Thôi ngay! Giọng nói này phát ra từ tầng 2, thanh âm già nua nhưng tràn ngập uy nghiêm.Ông cụ gõ mạnh cây gậy lên sàn khiến cầu thang bằng gỗ rung lên, cả phòng khách lập tức trở nên yên tĩnh.
Vừa nhìn thấy Cố lão gia, Cố Văn Sinh nhanh chóng liếc mắt ra hiệu cho bà Lưu kéo Cố Tâm Nguyệt ra khỏi người Nhạc Yên Nhi.
Không còn ai đè trên người mình, bỗng nhiên lại thở được bình thường nên Nhạc Yên Nhi chưa thể thích ứng ngay, cô vừa ho khan hai tiếng vừa cố gắng đứng dậy.
Ông Cố đi từ tầng hai xuống, bước chân chậm rãi ổn định.
Mỗi bước của ông đều phát ra tiếng vang tiến thẳng vào lòng người, không ai dám nói một lời nào nữa.
- Sao nào, các người muốn tạo phản à? Muốn giết người ngay trong nhà họ Cố phải không?! Ông lão cực kỳ tức giận, uy thế của người từng một thời càn quét thương trường khiến mọi người ở đây đều phải cúi đầu.
Cố Tâm Nguyệt được bà Lưu đỡ ngồi xuống ghế sofa, mặt mày nhem nhuốc nước mắt, cô ta hét lên:
- Ông nội bất công quá! Sao ông chỉ nói con mà không nói nó, ông có biết con khốn này đã cướp mất vị hôn phu của con không! Ông Cố nhướng mày, ánh mắt sắc như dao liếc qua:
- Tâm Nguyệt, con gọi Yên Nhi là gì? Gia giáo đâu rồi! Lúc bấy giờ Cố Tâm Nguyệt mới ý thức được mình vừa ăn nói thô tục trước mặt ông nội, cô ta rụt cổ lại không dám hó hé gì nữa.
- Con gái thì phải được dạy bảo cẩn thận, đừng để nó biến thành đứa vô giáo dục! Ông nói với bà Cố.
Xưa nay ông vẫn ghét đứa con dâu này, cũng hay răn dạy như vậy nên bà ta chỉ đành cắn môi nhịn xuống.
Thấy cha mình tức giận, Cố Văn Sinh lo lắng cho sức khỏe của ông, vội nói:
- Ba, ba lên phòng nghỉ ngơi đi ạ, chuyện của Yên Nhi với Tâm Nguyệt...
- Tôi biết chuyện này rồi.
- Ba, dù gì cũng nên bàn với con trước chứ.
- Bàn?
- Con không dám, ba hiểu lầm rồi.
- Lầm cái đầu anh, tôi còn không hiểu rõ anh à.