KẾT HÔN CHỚP NHOÁNG - TỔNG TÀI LY HÔN ĐI - Chương 338
Cập nhật lúc: 2021-05-01 22:43:19
Phu nhân Minh Tú không nhìn ánh mắt nóng rực của Nhạc Yên Nhi mà hướng về phía xa, giọng nói cũng mịt mờ:
- Đây đều là chuyện đã xảy ra mười mấy năm rồi, có nhiều chuyện ta cũng không nói rõ được. Nhưng con phải nhớ mẹ con không có lỗi, tất cả đều là sai lầm của người khác...
Đầu Nhạc Yên Nhi xoay mòng mòng, không hiểu ra sao hết.
Ai cũng mắng mẹ cô là kẻ thứ ba phá vỡ hạnh phúc gia đình người khác, lại còn vô liêm sỉ sinh ra thứ nghiệt chủng là cô.
Thế nhưng bà không hề oán hận mà vẫn dạy dỗ Nhạc Yên Nhi thật tốt, cho cô tất cả những gì có thế... cho đến khi bị người kia dồn đến đường cùng.
Nhạc Yên Nhi đã kiên cường đến mức không quan tâm đúng sai, chỉ một lòng yêu thương mẹ mình là đủ thế nhưng giờ người mẹ chồng lần đầu gặp này lại nói với cô rằng mẹ cô không hề sai, tất cả lỗi lầm đều là của người khác.
Chẳng lẽ năm đó thật sự có chuyện gì khó nói sao?
Nhạc Yên Nhi kích động vô cùng, vội vàng hỏi lại:
- Năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Phu nhân nhất định biết rõ phải không?
Phu nhân Minh Tú thấy ánh mắt khao khát tìm hiểu sự thật của cô thì suýt nữa buột miệng nói ra, nhưng cuối cùng vẫn kìm lại được.
Bà khẽ lắc đầu, lát sau mới lên tiếng:
- Ta cũng không rõ lắm nhưng ta biết tính tình của mẹ con. Bà ấy đã biết đối phương có vợ có con thì chắc chắn sẽ không hồ đồ đến thế. Nhưng chuyện đã qua từ lâu, giờ nhắc lại cũng chỉ thêm đau lòng mà thôi.
Ánh sáng trong mắt Nhạc Yên Nhi dần lụi tàn, nhưng cô vẫn quả quyết nói rằng:
- Cảm ơn phu nhân đã tin tưởng mẹ con. Dù đã hơn hai mươi năm nhưng để mình bà chịu tiếng oan con không chịu được, là con gái của bà con nhất định phải tìm hiểu chuyện này đến cùng.
Cô siết chặt nắm tay, trong lòng đã quyết ý.
Những đau khổ đó mẹ cô không thể chịu đựng vô ích được.
Phu nhân Minh Tú nhìn cô như vậy chỉ thở dài, mãi bà mới bảo:
- Con cứ tìm hiểu để trả lại công bằng cho bà ấy cũng tốt. Lần này ta không ở lại thành phố A được lâu nên con đừng lo ta sẽ quấy rầy hai đứa. Giờ cũng muộn rồi, ta phải về thôi.
Dứt lời bà quay người đi thẳng, không hề quay lại một lần.
Chỉ là ánh sáng trong mắt bà càng thêm phức tạp và khó hiểu.
Đến gần Dạ Đình Sâm chợt nghe thấy tiếng hắn lạnh lùng nói:
- Bà có thể làm bất cứ điều gì nhưng đừng khiến cô ấy tổn thương, đây là điểm mấu chốt của tôi.
- Yên tâm.
- Chúng ta không đi tiễn bà sao?
- Không cần, bà ấy không cần ai tiễn hết.
- Hank sẽ không tự ý rời khỏi cậu ta, có lẽ đã có chuyện gì đó xảy ra. Giờ thân phận của ông không tiện gặp Lâm Đông Lục, để tôi đi xem sao...
- Nói đến thân phận thì bà cũng vậy thôi, phó chủ tịch của LN dựa vào cái gì để can thiệp chuyện của Bất động sản Quảng Thịnh đây? Bà ra mặt chẳng khác nào nói với người khác mình có quan hệ mờ ám với Lâm Viễn Đường cả.
- Thế thì sao? Tôi còn sợ người ta đánh giá sao? Ông đã vì tôi làm nhiều việc như vậy, từ bỏ nhiều thứ như vậy mà chút việc nhỏ này tôi lại không thể làm cho ông à?
- Nhưng tôi luyến tiếc, không muốn để bà phải đối mặt với những chuyện đó.
- Tôi ở lại thành phố A để điều tra chuyện Hank mất tích, bà cứ về trước đi. Không có tôi bên cạnh bà nhớ phải tự chăm sóc mình đấy.
- Ông không về thì tôi cũng ở lại, dù sao năm đó...
- Tôi nợ ông ngày càng nhiều.
- Tự tôi cam tâm, có gì mà nợ với không chứ.
- Bà gặp đứa trẻ kia chưa? Thấy thế nào?
- Con bé rất giống mẹ nó. Đình Sâm đối với nó cũng không giống như Dạ Tiêu năm đó đối với tôi, quả thực tôi rất mừng.