KẾT HÔN CHỚP NHOÁNG - TỔNG TÀI LY HÔN ĐI - Chương 47: Diễn xuất tốt thực sự
Cập nhật lúc: 2021-04-30 06:20:47
Ngày hôm sau chính là cảnh diễn đôi giữa Nhạc Yên Nhi và Diệp Thiên Hạ.
Trong White Lover, Ôn Tố Tố và Thẩm An Nhã lúc nhỏ bị bế nhầm, đến 14 tuổi mới được đổi lại, còn cùng yêu một người đàn ông, quan hệ vô cùng rắc rối.
Vì vậy mỗi lần Ôn Tố Tố gặp Thẩm An Nhã đều là tình tiết quan trọng.
Đạo diễn hô một tiếng “Action”
, hai người nhanh chóng nhập vai.
Trong căn nhà trọ đơn sơ, một tiếng đập cửa vang lên.
Thẩm An Nhã vừa tắm xong, đang lau khô tóc, không nhìn mắt mèo liền mở cửa.
Ôn Tố Tố mặc một bộ đồ trắng đứng bên ngoài.
Thẩm An Nhã nhanh chóng lạnh mặt:
- Sao cô biết tôi ở đây? Cô tới làm gì? Vẻ mặt Ôn Tố Tố hơi căng thẳng, cô cắn môi, chỉ vào trong phòng, nhìn Thẩm An Nhã với ý dò hỏi.
Cô đang hỏi có thể vào bên trong nói chuyện không.
Thẩm An Nhã thoáng do dự, cảm nhận được ánh mắt tò mò của hàng xóm, cuối cùng vẫn tránh người ra.
- Vào đi.
Hai người ngồi xuống ghế sofa, một trái một phải, giống như tư thế đối đầu không phân cao thấp.
Ngón tay thon dài trắng nõn của Ôn Tố Tố múa lượn qua lại, khua khoắng thủ ngữ.
Thẩm An Nhã vừa nhìn thấy cô sẽ nghĩ ngay đến những chuyện không vui trước kia, căn bản là không nhìn nữa, liền bực mình nói:
- Cô đừng khoa tay múa chân nữa, tôi không hiểu.
Ôn Tố Tố cũng không tức giận, vẫn luôn mang vẻ mặt dịu dàng bình thản, cô lấy một quyển sổ nhỏ và chiếc bút từ trong túi ra, viết:
- Là anh Vĩnh Hạo nói cho tôi biết cô ở đây.
Thẩm An Nhã vừa nhìn thấy câu này, sắc mặt liền lạnh đi.
- Tôi đã nói rõ ràng với An Vĩnh Hạo rồi, bảo anh ta đừng quấy rầy cuộc sống của tôi, mấy người bọn cô đều là đám nhà giàu không hiểu sự đời, tôi không muốn dây dưa gì với các người nữa.
Chuyện giữa tôi và mấy người đã là chuyện từ mười năm trước, tôi đã quên từ lâu rồi, cũng xin mấy người đừng có ép tôi nhớ lại mãi nữa.
Ôn Tố Tố hơi luống cuống, viết nhanh trên mặt giấy.
- Không phải tôi muốn làm phiền cô, tôi tới tìm cô là vì có một số việc.
Thẩm An Nhã khoanh hai tay lại, bày ra tư thế kháng cự.
- Vậy nói đi, cô Ôn, cô đến tìm tôi có chuyện gì.
Ôn Tố Tố lấy ra một gói to từ trong túi, bên trong có một thứ vuông vắn.
Cô viết:
- Tôi nghe nói cô còn chưa trả hết khoản nợ vay vốn sinh viên, đây là chút tấm lòng của tôi.
Ánh mắt Thẩm An Nhã nhìn chằm chằm mặt Ôn Tố Tố, sự trào phúng trong đôi mắt từ từ tràn ra, cuối cùng hóa thành một nụ cười lạnh.
- Cô Ôn, cô và cha của cô quả thực giống hệt nhau.
- Hai mươi tư năm trước, bà Ôn biết con gái mình
- Hiểu Như, chúng ta cũng về thôi.
- Được.
- Tiểu Trương, có chuyện gì sao?
- Cô Nhạc, cô Diệp để quên kịch bản, cô ở cùng