LẤY CHỒNG BẠC TỶ - Chương 919: Thương lượng đối sách
Cập nhật lúc: 2021-08-23 20:26:50
Tuyết lớn vẫn còn tiếp tục.
Tuyết rơi càng lúc càng rộng, tai hoạ càng ngày càng nhiều.
Đương nhiên trong đó tai hoạ nghiêm trọng nhất vẫn là khu vực núi Vụ Sơn, hàng trăm người dân từ mấy chục hộ gia đình của các thôn làng dưới chân núi Vụ Sơn đều bị vùi lấp.
Sau khi thu được tin tức này, các bộ phận liên quan lập tức sắp xếp đội quân trên không đến cứu viện, tổng thống cũng nhanh chóng đến khu vực gặp thiên tai để an ủi chiến sĩ cứu hộ và quần chúng bị mắc kẹt.
Kênh tin tức trung ương quốc gia tiếp tục phát tin công tác ở khu vực gặp thiên tai, để nhân dân cả nước đều có thể biết được tiến độ của công tác cứu hộ ở khu vực gặp thiên tai càng sớm càng tốt.
Thế nhưng, so với gió tuyết bên ngoài, so với những chiến sĩ cứu hộ và tổng thống đại nhân của bọn họ, vẫn có một đám người ngày ngày sống đến vô cùng thoải mái.
Trong những ngày tuyết lớn bay tán loạn, chuyện thoải mái nhất không gì sánh bằng là cùng bạn bè tìm một quán rượu nhỏ, uống rượu trắng, ăn thịt nướng, tâm sự vài ngày.
Một quán rượu nhỏ vẻ ngoài cũng không thu hút, nhưng bố trí bên trong đặc biệt thoải mái ấm áp, hôm nay chỉ chiêu đãi một bàn khách, trên cửa liền treo bảng nhỏ đã hết.
Một bàn khách chỉ có hai người mà thôi, lầu một lầu hai đầy chỗ trống, cũng không biết vì sao ông chủ quán rượu không tiếp đón khách khác.
Hai người khách ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ trên lầu hai của quán rượu, từ cửa sổ nhìn ra, vừa lúc có thể thưởng thức khung cảnh tuyết rơi trắng xoá.
Nhưng mà lực chú ý của hai người bọn họ cũng không ở cảnh tuyết ngoài cửa sổ, mà ở TV trên vách tường, TV vừa lúc chuyển đến kênh tin tức trung ương, kênh tin tức đang chiếu hình ảnh ngài tổng thống đang thăm hỏi khu vực bị thiên tai.
Quyền Nam Dương cầm một cái loa lớn hét lớn với chiến sĩ cứu hộ và quần chúng gặp thiên tai: “Mặc kệ dùng bao nhiêu tài lực vật lực, chúng ta phải cố gắng hết sức giải cứu mỗi một người dân bị mắc kẹt.”
“Hừ, tên nhãi ranh này diễn cũng thật hay!” Người khách A trong số hai vị khách trong quán rượu nhỏ cầm lấy điều khiển TV từ xa tắt TV.
Người khách B ngồi đối diện người khách A cầm lấy bình rượu rót thêm một chén rượu cho anh ta, nhàn nhạt cười cười: “Quyền Nam Dương nguyện ý diễn trò lừa gạt quần chúng, vậy cứ để anh ta diễn đi, anh cùng anh ta gấp cái gì.”
Mặt người khách A lộ vẻ bất mãn: “Nhìn thấy nhân khí của Quyền Nam Dương càng ngày càng cao, người ủng hộ anh ta càng ngày càng nhiều, vị trí của anh ta càng ngày càng ngồi đến vững chắc, ngay cả anh cũng có thể ngồi trên.”
Người khách B rót đầy rượu cho người khách A, lại chậm rì rì rót thêm cho mình một ly, vẫn cứ thản nhiên nói: “Có vài thứ không phải của anh ta, mặc dù anh ta cướp đi, vậy cũng không thể trở thành của anh ta.”
Người khách A nhìn vẻ mặt nhàn nhạt của người khách B, lại nói thầm một câu: “Chẳng lẽ trong lòng anh thật sự không hề sốt ruột chút nào sao?”
Người khách B lại không trả lời câu hỏi của người khách A, cầm chén rượu ngửi ngửi mùi rượu trắng này: “Ừm, đúng là rượu ngon! Nhiều quán rượu như vậy, nhưng kể ra rượu trắng trong quán rượu này của anh là thơm nhất.”
Dáng vẻ của người khách B càng lạnh nhạt thờ ơ, người khách A lại càng sốt ruột: “Tôi đang nói chuyện chính sự với anh, anh lại tán dóc mùi rượu với tôi. Anh muốn uống rượu, ở đâu lại không có.”
Người khách B nâng chén lướt qua một ngụm rượu, lại nói: “Hôm nay tuyết rơi lớn như vậy, tôi ra cửa một chuyến cũng không dễ dàng gì, anh cùng tôi vui vẻ uống hai ly đi.”
Một người kiên trì muốn nói cái gọi là chính sự, một người lại ngậm miệng không muốn nhắc tới cái gọi là chính sự, trong lúc nhất thời không khí có chút giằng co.
Đợi một lúc lâu sau, nhìn người khách B rót một chén rượu vào bụng, thật ra người khách A chính là ông chủ quán rượu này, anh ta trừng mắt nhìn người trước mặt, hơi hơi nổi giận: “Rốt cuộc anh đang có chủ ý gì?”
Người khách B nói: “Tuyết này vẫn đang rơi, nhìn dáng vẻ còn sẽ càng lúc càng lớn. Hôm nay mấy thôn làng dưới chân núi Vụ Sơn bị chôn, ai biết ngày mai có còn càng nhiều nơi bị chôn hay không.”
Chủ tiệm gấp đến độ bưng chén rượu rót vào trong miệng, nói: “Trận tuyết này có liên quan gì tới chuyện tôi muốn nói với anh?”
Người khách B cười cười, chậm rãi nói: “Chỉ cần tuyết không ngừng, tại nạn vẫn sẽ tiếp diễn, một hai điểm gặp thiên tai, còn chăm sóc được…Nếu khu vực gặp thiên tai càng ngày càng rộng, sợ là chính phủ muốn giải quyết cũng không được.”
Nói đến rõ ràng như thế, rốt cuộc chủ tiệm cũng hiểu, anh ta cười trong lòng, cười ha ha một tiếng: “Chỉ cần chính phủ cứu hộ chậm trễ, quần chúng nhân dân sẽ lên tiếng oán trách, lúc ấy tự nhiên sẽ có người đẩy Quyền Nam Dương xuống đài.”
Người khách B nhấp rượu, ánh mắt hàm chứa lạnh lùng cùng với ý cười nhất định phải được, lại không tiếp tục đáp lời chủ tiệm nói.
Chủ tiệm lại nói: “Xem ra hai người chúng ta hẳn là nên nâng chén làm một ly chúc mừng, hy vọng trong mấy ngày nữa trận tuyết lớn này ngàn vạn lần đừng dừng lại.”
“Ừ, làm một ly.” Người khách B hơi hơi híp mắt, con ngươi hiện lên một đạo tia sáng cực kỳ khinh thường.
Ở trong mắt anh ta, cầu mong tuyết rơi nhiều mấy ngày nữa, chỉ là suy nghĩ vô dụng của một ít người mà thôi, anh ta thuận miệng nói như vậy, cái tên ngu xuẩn này cũng tin.
Anh ta thật sự có chút không rõ, người kia thông minh như vậy, tránh ở sau lưng bày mưu lập kế nhiều năm như vậy, sao lại sử dụng một thủ hạ như vậy?
Nhưng mà, anh ta chẳng qua cũng chỉ là bắt người tiền tài thay người làm việc mà thôi, người kia muốn dùng dạng thủ hạ gì anh ta quản không được, cũng không muốn quản.
Chẳng qua mỗi lần đều cùng tên ngu xuẩn này nói chuyện, thật sự có chút vất vả.
……
Bởi vì được Lâm Thành Thiên báo đáp, Trần Nhạc Nhung có thể sớm làm người phiên dịch đi theo bên cạnh Quyền Nam Dương.
Nghĩ đến sau này mỗi ngày đều có thể cùng anh Liệt đi làm cùng nhau, lại tan tầm cùng nhau, trong lòng Trần Nhạc Nhung kích động nói không nên lời.
Cô kích động đến lăn vài vòng trên sô pha, lại chạy vài vòng quanh sô pha, thoạt nhìn giống như một kẻ điên mất đi lý trí.
Cực kỳ hưng phấn, Trần Nhạc Nhung nghĩ đến người nhà ở New York xa xôi, chỉ là lúc này bên này của cô là buổi chiều, bên kia New York là đêm khuya, gọi điện thoại quấy rầy bọn họ cũng không tốt lắm.
Cô nhịn xuống, nhưng lại nhịn không được, cầm lấy di động gọi cho mẹ mình, cô cho rằng mẹ sẽ tắt máy, ai ngờ cô vừa gọi đi, mẹ liền chuyển được.
Từ ống nghe di động truyền đến giọng nói ôn nhu lại có một chút buồn ngủ của mẹ: “Bảo bối, nửa đêm gọi điện thoại tới là có chuyện gì?”
“Mẹ, ngại quá, con đánh thức mẹ.” Trần Nhạc Nhung nghịch ngợm le lưỡi, “Con là vì quá hưng phấn, muốn tìm ai đó chia sẻ niềm vui.”
“Bảo bối, không sao.” Giọng nói Giang Nhung càng thêm ôn nhu, “Ngày mai là cuối tuần, mẹ có thể ngủ nhiều một chút. Con có chuyện gì cứ nói với mẹ.”
“Mẹ, mẹ thật tốt!” Trần Nhạc Nhung hận không thể chui vào trong ngực ba mẹ làm nũng.
Đời này, đối với cô mà nói, chuyện hạnh phúc nhất là có ba mẹ và người nhà tốt như vậy.
Mẹ của bọn họ cưng chiều cô giống như bảo bối, bởi vậy cô chưa từng trải qua loại cảm giác ba không yêu mẹ không thương của anh Liệt.
“Đứa nhỏ ngốc, con là bảo bối của mẹ và ba!” Giang Nhung cười khẽ, “Con nói xem, rốt cuộc có chuyện gì tốt muốn cùng mẹ chia sẻ?”
“Hắc hắc……” Trần Nhạc Nhung cười ngây ngô một tiếng, “Mẹ, con có thể đi làm bên cạnh anh Liệt.”