QUÂN HÔN KÉO DÀI: CỐ THIẾU, SỦNG THÊ VÔ ĐỘ -HOT - Chương 828: Cô ấy là vợ duy nhất của tôi
Cập nhật lúc: 2021-01-31 01:21:29
Cố Cảo Đình cười, khóe miệng hơi hơi nhếch lên, trong mắt đều là chua xót cùng bất đắc dĩ. đến tột cùng anh làm sao từng bước một đem cô bức ra khỏi cuộc sống của anh. cho dù hối hận, cho dù đền bù, vẫn là nuốt lời.
Anh thật sự không được cùng cô tới tương lai sao?
“anh đã biết, chúc em hạnh phúc.” Giọng Cố Cảo Đình lạnh lùng, con mắt không có nhìn cô, bước nhanh đi đến cửa sổ, mở ra, nhảy xuống.
khi anh rời đi, trong phòng đột nhiên rét lạnh, giống như bởi vì anh rời đi, đã mang đi toàn bộ hơi ấm.
Hoắc Vi Vũ ngồi ở trên sô pha, ngây ngốc nhìn phía trước, ngực như cũ phát đau, cảm thấy thở đều khó khăn. Cô nhắm hai mắt lại, nước mắt từ bên trong chảy ra.
Hoắc Vi Vũ, mày phải kiên cường.
Anh hưởng tới hạnh phúc của anh, mày cũng phải nỗ lực tìm kiếm hạnh phúc chính mình.
Buông anh ra, buông tha chính mình. Chỉ là, lý trí rõ ràng như vậy, tâm lại đau như vậy. Đau giống như muốn chết ngay bây giờ.
Hoắc Vi Vũ chịu không nổi, cuộn tròn ở trên sô pha, đôi tay vòng lấy bả vai, cảm thấy lạnh như cũ ......
Cố Cảo Đình mở cửa xe ra, ngồi phía sau xe, gom lại quần áo, nhắm mắt lại.
Anh nhìn như bình tĩnh, nắm tay nắm chặt, móng tay bắt đầu trở nên trắng, trầm giọng nói: “Đi thôi, về quân khu.”
Trung tá Thượng nghe giọng Cố Cảo Đình giống như tử thần không hề có độ ẩm, trong lòng cả kinh, nhìn Cố Cảo Đình trong gương phía sau xe.
“Tư lệnh, ngài không sao chứ?”
Cố Cảo Đình mở to mắt, trong mắt đã đỏ như máu, “Các chiến sĩ đều an bài về nhà đi?”
“Đã an bài cho bọn họ trở về nghỉ phép, người của Duật Cẩn, toàn bộ dựa theo quân kỷ cách chức điều tra, bây giờ liền chờ cuối tuần nhị quân sự uỷ ban, tàng lão sẽ đưa ra kiến nghị bốn năm đổi mới tổng thống một lần.” Trung tá Thượng báo cáo.
“Làm khá tốt, bây giờ quyền quản hạt Hồng Việt Hải đã ở trong tay tôi, cùng Khuê An lên tiếng chiếu cố, an bài trong rừng trước tiên về hưu, lấy đãi ngộ quân nhân về hưu bình thường xử lý, mặt khác, nói với Hoắc Cương Liệt, ngày giỗ của Hoắc Kha Dương lần này muốn làm cho lớn, cần thiết mời Hoắc Vi Vũ đi.” Cố Cảo Đình phân phó nói.
“vâng, tư lệnh, giấy hôn thú của ngài và Hoắc Vi Vũ muốn bí mật xử lý một chút sao? Tôi hỏi thăm qua, tin tức các người còn chưa có sao lục, bây giờ nói huỷ bỏ, hẳn là thần không biết quỷ không hay.” Trung tá Thượng hỏi.
trong mắt Cố Cảo Đình sương mù dày một ít, "Tôi không muốn.....”
Anh nhắm hai mắt lại, hầu hết lăn lộn, nuốt xuống nước đắng. Mở to mắt. Ánh mắt đã rõ ràng.
“trước khi cô ta chưa có tìm được người yêu để kết hôn, cô ta chính là vợ duy nhất của tôi.” Cố Cảo Đình xác định.
“Nhưng nếu bị Đan Địch Tư Lục Phỉ phát hiện, chỉ sợ sẽ khiến cho sóng to gió lớn, bây giờ chúng ta lửa sém lông mày, nghìn cân treo sợi tóc, vô cùng nguy hiểm, ngoại trừ tư lệnh, nguy hiểm còn có Hoắc Vi Vũ.” Trung tá Thượng nhắc nhở.
Cố Cảo Đình một quyền đánh vào kiếng, trong mắt chảy xuôi thống khổ, mày kiếm nhíu chặt.
Anh không muốn ly hôn, không muốn tách ra.
Cố tình, anh chỉ có thể lựa chọn tách ra, cam đoan an toàn của Cô, hoàn toàn rời khỏi cô.
Trung tá Thương nhìn trên kiếng có vết máu, lo lắng gọi: “Tư lệnh.”
đôi mắt Cố Cảo Đình đen nhánh, dần dần trở nên bình tĩnh, giống như cục diện đáng buồn, không có một tia sáng.
“Đi Cục Dân Chính xử lý đi.” cuối cùng Cổ Cảo Đình ra lệnh.
Trời biết, hạ mệnh lệnh này, tâm anh đau đã chết, mất đi sức lực, chỉ là im lặng nhìn không khí, cảm giác được một trận khí lạnh ăn mòn xương cốt bên trong.
Theo xe rời nhà cô càng ngày càng xa, anh cũng rời khỏi cô càng ngày càng xa, xa, chỉ có thể đi ra khỏi thế giới của cô, chỉ còn cô độc một mình anh đối mặt mọi thứ.