THỊNH SỦNG DANH MÔN: QUYỀN THIẾU XIN CHIẾU CỐ - Chương 449: Anh ta đối với Thẩm Loan, bị ép cắt đứt tình yêu
Cập nhật lúc: 2023-06-12 02:52:03
Chương 449: Anh ta đối với Thẩm Loan, bị ép cắt đứt tình yêu
Thẩm Loan tưởng rằng mình sẽ bị mất ngủ nhưng ngược lại thì không hề.
Cô không chỉ ngủ rất sâu mà còn ngủ rất ngon.
Một đêm không nằm mơ, ngủ một mạch đến sáng.
Nhà lớn nhà họ Thẩm.
Lúc Dương Lam tìm thấy Thẩm Khiêm, anh ta đã say bất tỉnh nhân sự, nằm thẳng tắp trên sàn nhà.
Bà ta thờ phào nhẹ nhõm, đỡ con trai lên.
"Bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn không biết điều độ, uống say thành thế này kiểu gì mai cũng đau đầu..."
Bỗng dưng, mấy lời lời nói độc thoại của bà ta đột nhiên im bặt.
Cả người Dương Lam cứng đờ đứng nguyên tại chỗ, vừa nãy không để ý, bây giờ mới phát hiện ra Thẩm Khiêm nằm trong phòng của Thẩm Loan!
Chẳng trách bà ta tìm khắp nơi mà vẫn không thấy...
Nhưng tại sao?
Tại sao A Khiêm lại đến tìm đồ tiện nhân đó?
Một ý nghĩ hoang đường nảy ra trong đầu Dương Lam, không... không thể nào....
Bà ta lắc đầu hai cái thật mạnh, định quẳng suy nghĩ đó đi.
Nhưng càng loại bỏ càng dồn nén thì lại càng không kìm được mà hiện ra.
Nghĩ đến những lúc Thẩm Khiêm bảo vệ và dung túng cho Thẩm Loan, Dương Lam bất giác lạnh rùng mình.
"A Khiêm? Dậy đi..." Bà ta gọi hai câu.
Người đàn ông ngủ quá sâu không có phản ứng gì.
"A Khiêm?" Âm điệu của Dương Lam bất giác cao hơn, bà ta cũng không biết gọi người dậy có thể làm cái gì, nhưng tâm trạng lo lắng cần được giải sầu ngay lập tức.
"... Mẹ?" Cuối cùng người đàn ông mới có phản ứng.
Dương Lam hơi dừng lại, dùng giọng điệu bình thường: "Con uống nhiều rồi, ngủ dưới đất dễ bị cảm lạnh. Mẹ đỡ con về phòng trước..."
Phòng của Thẩm Khiêm nằm ngay bên cạnh, rất nhanh đã vào đến nơi.
Dương Lam đỡ con trai ngồi xuống bên giường, người đàn ông vô thức đưa tay lên day day ấn đường, vẫn chưa tỉnh rượu.
"Sao con lại ở trong phòng của Thẩm Loan?"
"?"
Bà ta hỏi lại một lần nữa.
Thẩm Khiêm vừa nghi ngờ vừa mù mờ nhìn bà ta.
"Con với Thẩm Loan..."
Người đàn ông mềm nhũn tựa lưng vào đầu dường, hai mắt nhắm chặt.
Dương Lam tức mình đẩy anh ta một cái, khuôn mặt hiện lên sự nôn nóng: "A Khiêm, con nói với mẹ, con không có bất cứ quan hệ gì với cô ta!"
"...."
"Thẩm Khiêm!"
"... Mẹ?" Ngạc nhiên tỉnh lại, nhưng không hề tỉnh hẳn.
Dương Lam nắm chặt cổ áo của anh ta, có chút kích động lắc mạnh: "Nói đi— con và Thẩm Loan ngoại trừ quan hệ huyết thống thì không có bất cứ quan hệ nào khác, cả đời này đều sẽ không có!"
Thẩm Khiêm lúng ta lúng túng gật đầu: "Cả đời này... đều sẽ không có."
Dương Lam như trút được gánh nặng, ánh mắt cố chấp sắc bén trong nháy mắt trở lên dịu dàng yêu thương: "A Khiêm, con luôn luôn là đứa con trai mà mẹ lấy làm kiêu hãnh, cuộc đời của con không nên tồn tại bất kỳ vết nhơ nào. Ngủ đi, ngủ một giấc mọi thứ sẽ lại tốt đẹp..."
Đợi sau khi thu dọn xong, Dương Lam đắp chăn cho anh ta, nhưng có gió lùa vào còn đặc biệt được che lại.
Sau đó xoay người rời đi.
Trong khoảnh khắc cửa vừa đóng lại, người đàn ông vốn dĩ đang ngủ say bỗng dưng mở mắt ra, đôi mắt đen kịt dường như hòa thành một thể với màn đêm đen tối, cuộn lên một sự phức tạp và do dự khó có thể hiểu được.
Cuối cùng biến thành sự trầm tĩnh kiềm nén, tỉnh táo và lý trí.
...
Dương Lam ra khỏi phòng nhưng không trở về phòng của mình luôn.
Cầm lấy điện thoại đi đến phòng khách.
Bà ta gọi đến số của Thẩm Như, chuông kêu rất lâu mới thấy đầu bên kia nghe máy
"Alo..."
"A Như là mẹ đây!"
Đầu bên kia nhất thời ngây ra: "... Mẹ?"
"Alo." Vành mắt Dương Lam nóng lên: "Chúc mừng năm mới."
Mặc dù bà ta thiên vị con trai nhưng không có nghĩa là không để ý đến con gái.
Đều là miếng thịt trên người bà ta cắt xuống, mặc dù có sự khác biệt yêu ít yêu nhiều, nhưng chắc chắn đều dồn tình yêu vào mỗi đứa con.
Thẩm Như: "Chúc mừng năm mới."
"Con gái ngoan, con ở Quảng Đông... sống có tốt không?"
"Con rất tốt." So với sự đoan trang dịu dàng khi còn ở nhà họ Thẩm, giọng nói của cô ta bây giờ cương quyết hơn nhiều.
Dương Lam không suy nghĩ nhiều, chỉ coi như con gái bị thất bại nên dã dần trở lên chín chắn hơn, trở lên có trách nhiệm hơn.
Nhưng nếu như bà ta có thể để ý kỹ càng hơn một chút thì sẽ nhận ra dưới sự cương quyết đó của Thẩm Như là đang che dấu đi sự lạnh lùng của một tính cách khác biệt với ngày trước.
Hai mẹ con nói liên miên một lúc lâu, mặc dù phần lớn là đều là Dương Lam nói còn đầu bên kia chỉ im lặng lắng nghe.
"... Mẹ cũng không còn sớm nữa, mẹ đừng để mình mệt mỏi quá, đi nghỉ sớm đi ạ."
Sự quan tâm của con gái làm Dương Lam cảm thấy vô cùng thoải mái: "Ừ, con cũng đi nghỉ sớm đi."
"Vâng."
Kết thúc điện thoại, Dương Lam tươi cười trở về phòng.
Thẩm Xuân Giang đã nằm trên giường, nghe thấy tiếng động từ cửa truyền đến, ông ta mở mắt nhìn về phía bà ta.
Suy nghĩ một lát, bỗng dưng nói: "Bà gầy hơn rồi, đừng theo chấp nhặt với thím hai, cô ta có đức hạnh gì, trong lòng mọi người đều tự biết."
Dương Lam ngạc nhiên, dường như không ngờ rằng Thẩm Xuân Giang sẽ nói ra những lời an ủi giống như vậy.
Đã lâu lắm rồi, đã lâu lắm không nói...
Trái tim bà ta mềm nhũn, rốt cuộc cũng là chồng mình, mặc dù giữa hai người tồn tại một mối ngăn cách nhưng vẫn không có cách nào phủ nhận sống với nhau hơn hai mươi năm bọn họ đã trở thành người thân cận nhất của nhau.
"Ừm, tôi biết rồi, vì thế tôi cũng không so đo gì với cô ta." Dương Lam vén chăn ra nằm xuống.
Thẩm Xuân Giang cũng đi ngủ, đưa tay ôm bà ta vào lòng: "Tôi biết, bà vẫn luôn hiểu đạo lý..."
Vành mắt Dương Lam bỗng chốc cay cay, cái ôm như thế này khiến cho bà ta vô cùng hoài niệm, nửa đêm tỉnh dậy bà ta cũng từng tham lam cảm giác ấm áp đó, có lẽ thất vọng quá nhiều, cũng không ôm ấp hy vọng nào nữa, dần dần thích ứng với cảnh chăn đơn gối chiếc.
Trước mắt, sự ấm áp bỗng dưng xuất hiện này làm cho bà ta không biết làm thế nào, trong lòng càng cảm thấy chua xót.
Mà tay Thẩm Xuân Giang đã luồn vào trong áo ngủ bà ta, dần dần hướng lên trên...
Cùng lúc đó ở Quảng Đông.
Không giống như cảnh nóng bỏng kiểu diễm ở nhà lớn nhà họ Thẩm, Thẩm Như mặc một chiếc áo ngủ mỏng manh đứng trước cửa sổ lớn sát đất, tay lắc lắc ly rượu, rượu vang màu đỏ cuồn cuộn trong chiếc ly, điện thoại để bên cạnh.
Ánh đèn mờ ảo mông lung bao chùm lên người cô ta, tăng thêm cảm giác lạnh lẽo và trống vắng.
Vốn là một đêm giao thừa đoàn viên, Thẩm Như lại xa nhà, cách xa náo nhiệt, một mình vị ở nơi tha hương nếm trải mùi vị cô đơn.
Nếu như nói, Thẩm Như trước kia là có một nhãn mác là dịu dàng đoan trang, vậy thì bây giờ những nhãn mác đó cũng đã bị cô ta xé bỏ.
Ngã từ trên thiên đường xuống địa ngục, cô ta biết sẽ đau, nhưng chưa từng nghĩ sẽ đau như thế này!
Ngã gãy đôi cánh, cũng làm vỡ nát sự kiêu ngạo của cô cả nhà họ Thẩm.