THỊNH SỦNG DANH MÔN: QUYỀN THIẾU XIN CHIẾU CỐ - Chương 51: tựa như là vì anh ta mà đến!
Cập nhật lúc: 2021-03-01 07:11:19
Editor: Miểu Miểu - t.r.u.y.e.n.t.a.u.c.o.m
Thẩm Loan ngồi ở trên sô pha, nghe tin tức phát sóng, nội tâm cảm thấy bình tĩnh.
Như mong đợi.
Trái lại mẹ con Dương Lam, mặt mũi trắng bệch, mà Thẩm Như có điều trấn định hơn, còn biết lập tức gọi cho Thẩm Khiêm.
"Uy, anh! Anh thế nào rồi? Có chuyện gì hay không? Vậy là tốt rồi. . . . . . Ân, em sẽ chuyển lời cho mẹ. . . . . . Chính anh cũng chú ý an toàn. . . . . ."
Dương Lam ánh mắt chờ đợi nhìn con gái lớn: "A khiêm nói như thế nào?"
Thẩm Như ngồi vào bên người bà, trấn an cười: "Ngài yên tâm, thời điểm sóng thần tới, anh đang ở khách sạn nghỉ ngơi, không có chuyện gì cả."
"Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi!" Dương Lam vỗ ngực, vẻ mặt nghĩ đến mà sợ.
Bà ấy chỉ có một đứa con trai này, nếu gặp chuyện không may, sản nghiệp to như vậy ai tới kế thừa? Còn không phải không cấp tiện nghi cho vợ bé ông ta?
Thẩm Như tươi cười không thay đổi, nhưng trong ánh mắt lại có ý tứ hàm xúc khác, khiến người ta nhìn không rõ.
Dương Lam vẫn còn đắm chìm ở trong vui sướng, vẫn chưa chú ý, nhưng thật ra bị Thẩm Loan vừa vặn bắt gặp. Ngay khi Thẩm Như nhìn lại, cô nhẹ nhàng mà dời đi tầm mắt.
Vì vậy, Thẩm Khiêm và Thẩm Như trong lúc đó cũng đã bắt đầu đề phòng lẫn nhau?
Editor: Miểu Miểu - t.r.u.y.e.n.t.a.u.c.o.m
Thật không hỗ là người Thẩm gia, những người sinh ra để tranh quyền đoạt lợi.
Sau khi tin phát sóng kết thúc, Thẩm Loan xin phép rồi đi thẳng lên lầu.
Thẩm Yên không khỏi hừ lạnh: "Thật sự là một người tàn nhẫn không quên, kẻ hung ác, kẻ vong ân bội nghĩa, anh trai gặp chuyện không may, cô ta ngay cả hỏi cũng không hỏi một câu!"
Dương Lam mi tâm đột nhiên nhíu lại.
Thẩm Như lại cười mà qua, tựa hồ vẫn chưa để ở trong lòng.
"Chị, chị không thấy là cô ta thật đáng giận sao?" Thẩm yên cố ý thử, lúc này cô ta cần phải có người cùng mình chung kẻ thù.
Nhưng thực đáng tiếc, Thẩm Như trả lời vẫn không làm cô hài lòng --
"Có chút quan tâm, không cần phải để ngoài miệng." Tựa như có chút ác ý, chỉ có thể chôn sâu dưới đáy lòng.
"Chị! tại sao chị lại giúp cô ta nói chuyện? !"
"Chị không có giúp ai, đó là vấn đề sự thật mà thôi." Thẩm Như biểu tình thản nhiên.
Thẩm Yên quá tức giận, rồi lại không dám tranh luận, mặc dù từ nhỏ cùng nhau lớn lên, cô đối với chị gái này cũng không quá hiểu rõ. Cô ta có thể khẳng định rằng Thẩm Như đối với Thẩm Loan không thân thiện giống như bên ngoài thể hiện, nhưng lại nghĩ không ra lý do mà chị ấy đến nay vẫn án binh bất động.
Thẩm Như đối với những nghi ngờ của Thẩm yên về điểm này, những cũng không nói toạc ra.
Cô ta quả thật không đem Thẩm Loan để vào mắt, nhưng không thể không bận tâm thái độ của Thẩm Khiêm. . . . . .
Trước mắt, chỉ có thể ẩn nhẫn không bộc lộ.
Mà lúc này, tình hình Thẩm Khiêm ở Bắc Hải không mấy lạc quan như lời đã nói qua điện thoại.
". . . . . . Kết quả khảo sát mới nhất cho thấy vùng đất này thực sự bị bao phủ bởi nham thạch nóng chảy bao trùm, không còn địa hình và diện mạo ban đầu, phần lớn diện tích bị nước biển bao phủ, không thể sử dụng để phát triển các khu nghỉ dưỡng được nữa, đã quyết định loại bỏ khu đất này khỏi Cơ quan Lưu trữ Đất đai Quốc gia. Nó được đánh dấu và mở cửa cho công chúng như một khu sinh thái ban đầu. "bạn đang đọc truyện tại truyentau.com
Sau khi nghe thư ký báo cáo, khuôn mặt của người đàn ông trở nên u ám.
Đất không có, còn khu nghĩ dưỡng thì sao?
Lấy cái gì để đấp lỗ hổng 3 tỷ?
Như thế nào cố tình chính là miếng đất này?
Trong lúc nhất thời, Thẩm Khiêm suy nghĩ phức tạp, dường như từ khi anh bước chân vào địa giới Bắc Hải, những chuyện không hay đã lần lượt xảy ra. Cuộc phong ba lúc đấu thầu, Dịch Hoằng thoát tội ở phía sau, mới vừa mua lô đất số bảy cũng gặp thiên tai.
Anh biết rõ Dịch Hoằng người này, tuyệt đối không phải tâm cơ đùa giỡn, thủ đoạn chơi như dự đoán này. Nhắc tới hết thảy từ anh ta chỉ đạo, Thẩm Khiêm không tin. Mà mọi chuyện cố tình đã xảy ra, còn liên quan đến nhau, tựa như có người cố ý nhằm vào anh, tất cả như cái cọc giẫm lên cánh cửa cuộc đời của anh.
Như thể trong bóng tối, có một thế lực vô hình điều khiển cục diện, thay đổi như chong chóng, che tay làm mưa.
Thẩm Khiêm ánh mắt đột nhiên run sợ: "Liên hệ Dịch Hoằng, mời anh ra đi ra gặp mặt một chút." Dừng một chút, lại bổ sung, "Càng nhanh càng tốt."
Hiệu suất thư ký làm việc rất cao, Hằng Dịch bên kia cũng thập phần sảng khoái đáp ứng.
Hai giờ chiều, phòng họp của công ty con Thiên Thủy.
Dịch Hoằng đã sớm tới rồi, tùy tiện chọn một chiếc ghế dựa ngồi xuống, tư thái nhàn nhã, vẻ mặt lười biếng.
Thẩm Khiêm theo sau vào cửa, đi tới trước bàn hội nghị, hai tay chống xuống bàn, ánh mắt sắt bén như đao: "Là anh cố ý thiết kế làm cho tôi mua miếng đất số bảy?"
Anh ta đi thẳng vào chủ đề, ngay cả lời khách sáo đều không có , xem ra người nào đó đã bắt đầu loạn trận tuyến.
Dịch Hoằng sau khi nghe xong chỉ cảm thấy buồn cười, trên thực tế anh cũng thật sự bật cười: "Thẩm tổng muốn vu oan cho người khác, cũng nên tìm cái lý do được một chút. Cái gì kêu cố ý thiết kế? Tôi sẽ biết trước rằng vụ phun trào núi lửa dưới mặt đất sẽ gây ra sóng thần và phá hủy địa hình mà không nói cho anh biết, hay tôi đã lấy dao để ép bạn ký hợp đồng mua bán? Dịch mỗ vẫn kính nể Thẩm tổng tuổi trẻ đầy hứa hẹn, đáng tiếc a, rốt cuộc dính hai chữ "tuổi trẻ", bốc đồng và cáu kỉnh, lời nói không thể ngăn cản, thật là làm người ta thất vọng."
Nói xong, lắc đầu than nhẹ, vẻ mặt tiếc hận.
Dịch Hoằng cảm thấy lời nói của mình khá thâm độc, nhưng Thẩm Khiêm không hề phản ứng gì, anh ta vẫn giữ một vẻ mặt điềm tĩnh và bình tĩnh, không lộ ra sương mù, khá có định lực.
Chỉ nghe anh ta nhẹ giọng cười: "Tổn thất đã có, không thể vãn hồi, hôm nay mời Dịch tổng đến, cũng không phải vì truy cứu trách tội. Như anh vừa nói, thiên tai không thể đoán trước, trừ phi biết trước."
Cuối cùng câu kia, Thẩm Khiêm cố ý nhấn mạnh, hơn nữa bốn chữ " trừ phi biết trước", cơ hồ dừng lại một chút mới nói ra.
Dịch Hoằng không nói gì, nhưng lông mi cũng không tự giác giật mình. Chính anh ta cũng không phát giác không ổn, mà Thẩm Khiêm nhìn anh ta ở trong mắt, ánh mắt dần dần chìm xuống.
"Tôi rất tò mò, cao nhân đứng sau lưng Dịch tổng là ai, lại có thể đoán trước được thiên tai, còn đối với tôi lại quen thuộc như thế?" Quả thực tựa như là vì anh ta mà đến!