TRỌNG SINH HÀO MÔN: THIÊN KIM ÁC MA TRỞ VỀ - Chương 70.2: Tôi định đến doanh trại quân đội
Cập nhật lúc: 2020-12-18 07:31:16
Từ Thần Vũ nhìn ngón tay trồng răng, hơi giật mình, sau một lúc lâu mới đáp lại: "Ôn Tinh Nhã, em có cảm thấy anh rất vô dụng không?"
Trong vụ bê bối này, Hàn Mặc Phong, Chu Thiên Du, Cổ Quân Lân, và Lăng Thanh Hiên đều ra tay giúp đỡ cô, chỉ có một mình hắn là không giúp được gì, hắn chợt nhận ra hắn thật sự rất vô dụng, hắn cùng bốn người đó lớn lên cùng nhau, bọn họ lớn lên càng ngày càng ưu tú cách hẳn một khoảng rất xa, chỉ riêng một mình hắn cứ giậm chân tại chỗ, cái loại cảm giác này thật sự rất tệ.
"Từ Nhị, vụ bê bối lần này không có liên quan gì đến anh, là do Ninh Thư Thiên muốn lợi dụng anh để hãm hại em. Nói đúng ra, là em đã liên lụy đến anh, cho nên anh không cần để chuyện này trong lòng." Ôn Hinh Nhã biết lòng tự trọng của Từ Thần Vũ rất cao, lúc này đây hắn vẫn không thể buông bỏ những gì đã xảy ra.
Điều hắn không thể chấp nhận nhất chính là giới truyền thông lợi dụng danh tiếng ăn chơi trác táng của hắn để công kích cô. Trong lúc nhất thời, trong lòng hắn đã có một quyết định: "Ôn Hinh Nhã, sau khi tham dự bữa tiệc giới thiệu của em, thì anh tính đi quân doanh."
Ôn Hinh Nhã sửng sốt: "Năm sau anh mới tròn mười tám tuổi, sao lại vội vàng muốn đi quân doanh như vậy?"
Vào đời trước, Từ Thần Vũ không có đi quận doanh, mà là trở thành thiếu gia ăn chơi trác táng nổi tiếng nhất thủ đô, cho nên sau khi cô trọng sinh trở về, gặp lại Từ Thần Vũ cô liền nghĩ đến làm sao để thay đổi vận mệnh của Từ Thần Vũ, nhưng lại không nghĩ đến trong lòng Tử Thần Vũ sớm đã có quyết định.
Đối với Tử Thần Vũ, thì vào quân doanh là một lựa chọn tốt nhất. Thể lực của Từ gia trong quân đội sẽ giúp cho con đường mà hắn đi càng thêm thuận buồm xuôi gió. Hắn chỉ cần chú tâm rèn luyện vài năm, tham gia vài nhiệm vụ và lập được nhiều quân công (*), thì quân hàm (**) đối với hắn sẽ dễ như trở lỏng bàn tay.
(*) quân công: Công trạng lập được trong quân đội.
(**) quân hàm: Cấp bậc trong quân đội.
Ánh mắt Từ Thần Vũ nhìn cô hết sức phức tạp: "Mấy năm nay anh quả thật có chút hoang đường, làm cho ông nội, ba và mẹ đều phải lo lắng cho anh. Thậm chí vì danh tiếng công tử ăn chơi mà làm liên lụy đến em, cũng không biết về sau vì chuyện này mà có ảnh hưởng đến chỗ đứng của em trong nhà hay không, cho nên anh muốn sớm một chút vào quân doanh rèn luyện, cũng sớm làm cho người nhà anh cảm thấy yên tâm hơn.”
Có Quân Lân nói rất đúng, một người con gái như Ôn Hinh Nhã, cả đời này đã định là sẽ không tầm thường, hắn cũng muốn bản thân hắn có thực lực cùng thành tựu, nếu không hẳn sẽ không xứng với cô.
"Đây cũng là chuyện tốt, trong cuộc đời của mọi người, họ đều phải có thành tựu và thực lực thì mới có thể kiểm soát được vận mệnh của bản thân." Ôn Hinh Nhã nghĩ đến đời trước của Từ Thần Vũ, nếu như hắn có thành tựu thì hắn sẽ không phải gặp cô, cũng sẽ không rơi vào kết cục thảm hại như vậy.
Ôn Hinh Nhã không phải là người ngốc. Vào đời trước, Từ Thần Vũ có loại tâm tư gì với cô, cô làm sao không rõ được, nhưng khi đó, trong lòng cô đối với người đàn ông đó vẫn không thể quên, hơn nữa cô lại hư hỏng thối nát như vậy, làm sao có thể đáp lại tấm chân tình của hắn?
Sau đó vì cô mà hắn bị bắt vào tù, Cô đối với hắn càng ngày càng cảm kích cùng áy náy. Với lòng cảm kích và áy náy của cô dành cho hắn mà cô đã chịu đựng cơn thống khổ khi đến cơn nghiện và bắt đầu cố gắng cai nghiện ma túy trong vòng ba năm, nhưng tiếc là cô vẫn không thành công, ngược lại lại bị Hạ Như Nhã tiêm vào người một số lượng lớn ma túy tinh khiết, dẫn đến suy tim mà chết.
Lại một lần nữa nhớ lại chuyện cũ, cô hít một hơi thật sâu, vận mệnh của Từ Thần Vũ ở đời này chắc sẽ khác!
Cô hy vọng hắn có thể kiểm soát được vận mệnh của hắn và mãi mãi hạnh phúc!
"Em nói rất đúng, chỉ khi có thực lực cùng thành tựu thì mới có thể kiểm soát được vận mệnh của chính mình." Từ Thần Vũ nhìn cô, ánh mắt tập trung và nghiêm túc, nói từng chữ một.
Ôn Hinh Nhã hơi sửng sốt, trong lòng có cảm giác rất kỳ quái, dường như lời Tử Thần Vũ nói như muốn biểu đạt đến Cô cái gì đó? Cô đã nghĩ sai rồi sao?