VỢ CỦA TỔNG TÀI KHÔNG DỄ - Chương 63 - 64: Phẫn nộ, trừng phạt thâm độc
Cập nhật lúc: 2021-08-10 02:04:25
Cổ của Đường Tinh Khanh bị bàn tay thô bạo của Đông Phùng Lưu bóp đến đau nhức, cô vẫy vẫy hai tay muốn đẩy Đông Phùng Lưu ra, nhưng không ngờ hành động của bản thân ngược lại càng chọc giận Đông Phùng Lưu hơn.
Đông Phùng Lưu nghiến răng, hét lên một tiếng, thẳng tay bóp cổ Đường Tinh Khanh, ép cô vào tường.
Đường Tinh Khanh trong phút chốc liền cảm thấy không đau đến không thể thở nổi, trên cổ vô cùngkhó chịu, cô cố gắng vùng vẫy, nhưng cổ họng lại chỉ có thể phát ra tiếng kêu yếu ớt.
Nỗi sợ hãi xâm chiếm lấy người của Đường Tinh Khanh, cứ tiếp tục thế này, cô sẽ bị Đông Phùng Lưu bóp cổ đến chết.
Giọt nước mắt lăn dài, khóe mắt của Đường Tinh Khanh thậm chí hiện ra từng đường máu.
Đông Phùng Lưu vẫn không có ý định buông tay, thế nhưng lúc hắn cảm thấy sự vùng vẫy của Đường Tinh Khanh càng lúc càng yếu ớt, cuối cùng cũng đành phải thả cô ra, bỏ mặc cơ thể cô như mất đi sức chống cự cuối cùng, dựa vào tường rồi ngã xuống đất.
Đường Tinh Khanh dơ hai tay lên sờ cổ mình, khom người ho một cách dữ dội, cái cảm giác đau đớn đó dường như khiến lục phủ ngũ tạng cô như đều muốn nôn ra ngoài.
Đông Phùng Lưu từ trên cao nhìn xuống, giống như thần chết đang nhìn Đường Tinh Khanh vậy: “Vẫn còn nói dối sao?” Trong giọng điệu của hắn không hề nghe thấy một chút thông cảm nào, ngược lại còn mang theo sự thù hận và lạnh nhạt nặng nề hơn nữa.
“Tôi bị hãm hại!” Đường Tinh Khanh cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng, rặn ra từng chữ, nói xong lại ho dữ dội, âm thanh ấy ngắt đoạn, khiến trong lòng Đông Phùng Lưu càng thấy có chút khó chịu.
Khuôn mặt Đông Phùng Lưu tràn ngập sự chán ghét, hắn lạnh lùng nhìn Đường Tinh Khanh nói: “Sao vậy? Còn muốn bao che cho người tình của cô sao? Sợ tôi làm hại hắn sao?”
Đông Phùng Lưu vừa nói vừa thấp người xuống, lạnh lùng nhìn Đường Tinh Khanh, hai tay hung hăng nắm lấy cằm của cô, khiến Đường Tinh Khanh càng cảm thấy khó chịu hơn.
Đường Tinh Khanh vừa ho vừa lắc đầu, tóc cô vì mồ hôi mà càng trở nên rối bù hơn bao giờ hết, vài sợi tóc lòa xòa trước trán ướt đẫm của cô, nhìn trông nhếch nhác thảm hại vô cùng.
“Tôi không biết anh đang nói gì.” Hai mắt Đường Tinh Khanh nhìn chằm chằm vào Đông Phùng Lưu, không có một chút thỏa hiệp nào.
Đông Phùng Lưu bỏ tay ra thì cơ thể của Đường Tinh Khanh liền ngã về sau.
“La Vũ Hạo, lẽ nào trước khi kết hôn cô chính là bị người đàn ông đó chiếm đoạt? Sau khi hết hôn hắn vẫn không quên được cô, xem ra kĩ năng trên giường của hắn cũng không tệ.”
Đường Tinh Khanh dường như sắp bị tên thần kinh Đông Phùng Lưu ép đến điên rồi, cô hét lên: “Khốn nạn! tôi với anh ấy không có quan hệ gì, tại sao anh lại cứ không tin.”
Đông Phùng Lưu lạnh lùng cười thành tiếng: “Cô có tư cách gì mà khiến tôi phải tin?”
Đường Tinh Khanh nói: “Từ nhỏ tôi đã quen biết anh ấy, luôn đối xử với anh ấy như một người anh trai, hơn nữa anh ấy cũng nói cho tôi biết, anh ấy đã không còn ôm bất cứ hi vọng gì với tôi rồi, cho dù tôi và anh ấy có tiến đến gần hơn chút thì đó cũng chỉ là anh em.”
Đông Phùng Lưu làm ra bộ dạng đột nhiên bừng tỉnh “ồ” một tiếng, rồi nói tiếp: “Anh em? Haha, cô cắm sừng tôi rồi vẫn còn nói với tôi cô và hắn chỉ là anh em.”
Đường Tinh Khanh đang định giải thích. Đông Phùng Lưu đấm tay vào tường, âm thanh vô cùng lớn khiến Đường Tinh Khanh sợ đến nỗi khuôn mặt liền trở nên tái mét.
Đông Phùng Lưu nghiến răng nói: “Lăng đã nghe và thấy nhìn thấy tất cả mọi chuyện xảy ra rồi, cô cho rằng mỗi lần cô vụng trộm đều có thể che đậy được sao?”
Đường Tinh Khanh như sét đánh ngang tai, sững người ra không nói được câu nào. Cô nhớ lại khi vừa bước chân vào cửa thì đã nhìn thấy khuôn mặt chán ghét và khinh thường của Đông Phùng Lâm. Rồi lại nhớ đến sắc mặt phức tạp khi đó của La Vũ Hạo.
Lẽ nào thực sự xảy ra chuyện gì sao? Đường Tinh Khanh không thể tin nổi trừng to mắt lên.
Nhưng rất nhanh cô đã lấy lại được sự tỉnh táo, điều này không thể nào, La Vũ Hạo mà cô quen biết luôn là một người tử tế chính trực, tuyệt đối không thể làm ra những việc thừa nước đục thả câu được.
Đường Tinh Khanh ra sức nghiến răng, lắc đầu: “Chắc chắn là có hiểu lầm gì đấy, chắc chắn.”
Thế nhưng Đông Phùng Lưu hoàn toàn không thèm để ý đến những lời giải thích của Đường Tinh Khanh. Hắn đã một mực nhận định rằng Đường Tinh Khanh đã phản bội hắn, cắm sừng hắn.
Cánh tay của Đông Phùng Lưu đột nhiên lạnh lùng giơ ra, nắm chặt lấy cổ tay Đường Tinh Khanh. Không đợi Đường Tinh Khanh phản ứng lại, liền kéo cô ra ngoài cửa.
“Thả tôi ra, Đông Phùng Lưu, anh muốn làm gì, anh là đồ khốn nạn!” Đường Tinh Khanh ra sức vùng vẫy, hai tay ôm chặt lấy chân của Đông Phùng Lưu.
Đông Phùng Lưu cúi phắt người xuống, trực tiếp vác Đường Tinh Khanh lên vai, cũng không thèm để ý đến Đường Tinh Khanh đang đấm vào ngực hắn, cứ thế đi ra khỏi nhà.
Đông Phùng Lâm và đám người giúp việc chỉ thờ ơ nhìn mọi chuyện xảy ra, không có bất kì ai đứng ra giúp đỡ Đường Tinh Khanh. Điều này khiến cô cảm thấy vô cùng thất vọng.
Đặc biệt là Đông Phùng Lâm từ trên đến nay luôn lạc quan vui vẻ, lại còn rất quan tâm đến Đường Tinh Khanh, lúc này khuôn mặt cũng lạnh lẽo như băng tuyết, khẽ nhếch môi mang theo cả sự châm biếm, trong ánh mắt càng tràn ngập sự châm biếm chế giễu.
Đường Tinh Khanh không có chút phản kháng nào, cô bị vứt lên xe của Đông Phùng Lưu.
Đông Phùng Lưu nổ máy, giống như đang khơi thông dòng nước mà rồ ga đến tốc độ cao nhất.
Rất nhanh tiếng phanh xe chói tai vang ầm lên trong đêm khuya.
Đông Phùng Lưu đã lái xe đến con đường náo nhiệt, hắn thô bạo vác Đường Tinh Khanh lên, đi vào một hộp đêm, lại là cái quán lần trước.
Có điều, mục đích lần này lại không giống.
Má mì trong hộp đêm nở nụ cười đón tiếp: “Cậu chủ Đông Phùng à, hôm nay đến là muốn chơi loại hoa nào đây?” Lúc bà ta cười lên thì lớp phấn giống như đều như rơi lã chã xuống vậy.
Đông Phùng Lưu ném Đường Tinh Khanh xuống một cái ghế sofa gần quần bar.
“Cậu chủ Đông Phùng?” Má mì lại hỏi tiếp.
Đông Phùng Lưu cười nhạt một tiếng, nhìn Đường Tinh Khanh ngã trên ghế sofa đang day day trán nói: “Tôi sắp xếp cho bà một bông hoa mới.”
Bông hoa, cũng có nghĩa là cô gái của hộp đêm.
Má mì đương nhiên nhớ Đường Tinh Khanh người mà đã gây ra náo loạn trong hộp đêm tối qua, bà ta có chút hơi khó xử, ậm ậm ừ ừ nói: “Cái này, cậu chủ Đông Phùng, cậu như thế này là đang nói đùa gì vậy, cái này…”
“Bà thấy tôi giống như đang đùa với bà lắm sao?” Đông Phùng Lưu trừng mắt lên nhìn má mì, ánh mắt sắc nhọn như dao xuyên qua khiến má mì cảm thấy run rẩy.
“Ý của câu Đông Phùng là? Cái này, chúng tôi biết phải làm thế nào?” Khuôn mặt má mì căng thẳng.
“Những bông hoa khác làm như thế nào, thì cô ta cũng sẽ làm như thế, tôi tin bà có năng lực dạy dỗ cô ta.” Đông Phùng Lưu mặt không biểu cảm.
Vũ trường, chẳng qua là cái máy nghiền nát tôn nghiêm mà thôi, phụ nữ ở đây thì không được tôn trọng dù chỉ một chút.
Má mì gật đầu, lại cẩn thận hỏi lại: “Cậu chủ Đông Phùng sẽ thờ ơ đứng nhìn thôi sao?”
“Không!” Đông Phùng Lưu cười: “ Đương nhiên là không. Chỉ cần bà không làm cô ta chết, thì tùy ý bà dạy dỗ như thế nào, ngoài việc có được một hoa khôi miễn phí, bà còn có nhiều cái lợi khác.”
“Tôi hiểu rồi, cậu cứ yên tâm đi cậu Đông Phùng.” Má mì cuối cùng cũng yên tâm, bà liếc mắt nhìn Đường Tinh Khanh đẹp mĩ miều một cái, trong sự thuần khiết lại không mất đi vẻ quyến rũ.
Nếu quả thật như Đông Phùng Lưu nói, thì lần này má mì cũng xem như giàu to rồi.
***
Chương 64: Sự xấu hổ, đơn độc không người giúp đỡ
Ngay khi má mì quan sát Đường Tinh Khanh, Đông Phùng Lưu nhanh chóng rời đi.
Má mì ngồi xuống bên cạnh Đường Tinh Khanh, trơ trẽn ngồi lại gần để đánh giá Đường Tinh Khanh, rồi cười nói: “Đúng thật là một mĩ nhân.”
Đường Tinh Khanh lập tức lo lắng nói: “Đông Phùng Lưu nói gì với bà vậy?”
Má mì cười nói: “Xem ra cô bị ông chủ nhà cô bán đến đây làm gái rồi, bản thân thì lại vẫn không hay biết gì, haha.”
Cả người Đường Tinh Khanh trong phút chốc bỗng trở nên căng thẳng, cô sửng sốt nói: “Bà nói cái gì? Làm gái?”
Má mì híp mắt vào, gật đầu.
Đường Tinh Khanh lúc đó đột nhiên cảm thấy bản thân tỉnh táo hẳn lại, đứng dậy định xông ra ngoài cửa.
Lần trước Đông Phùng Lưu bán cô ở hội đấu giá đã quá thê thảm lắm rồi, lần này lại bắt cô làm gái, Đường Tinh Khanh bây giờ hận rằng không thể xông về xé xác Đông Phùng Lưu ra làm trăm mảnh.
Thế nhưng cô lại không có cơ hội.
Vài tên vệ sĩ áo đen đã đứng chắn trước mặt cô, dưới mệnh lệnh của má mì đã ném cô xuống ghế sofa.
Đường Tinh Khanh co rúm lại trên ghế sofa, ôm chặt hai cánh tay để bảo vệ mình, nhìn mấy tên áo đen đầy cảnh giác.
Má mì cười nói: “Đường Tinh Khanh, Cô không thể chạy như thế được, không thì tôi không gánh nổi đâu.”
Đượng Tinh Khanh căm hận nói: “Các người như thế này là đang phạm pháp, tôi sẽ báo cảnh sát.”
Má mì cười nói: “Báo cảnh sát? Đường Tinh Khanh đừng nói đùa. Đây vốn dĩ không phải nơi trong sạch gì cả.”
Đường Tinh Khanh hít thở cũng trở nên gấp, cơ thể cô run lên bần bật, hơi lúng túng.
Má mì cười nham hiểm nói: “Ở đây, cô hoàn toàn có thể phóng túng một chút, cứ mãi giấu giấu giếm giếm vụng trộm cũng không thấy vất vả sao?”
Đường Tinh Khanh tức giận, lập tức chửi rủa: “Bà phù thủy kia bà im miệng lại cho tôi, bà nghĩ ai cũng như bà chắc?”
Má mì nhìn Đường Tinh Khanh rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, lại còn chửi rủa, lập tức giáng bạt tai giáng xuống khuôn mặt yếu ớt của cô.
Đường Tinh Khanh cảm thấy khuôn mặt mình nóng phừng phừng, lật sang một bên.
Má mì độc ác nói: “Nhãi ranh, ở đây không có ai dám nói tao một câu, mày ăn phải gan hùm rồi à? Mày nghĩ mày là ai?”
Nói xong, má mì ra hiệu cho mấy tên vệ sĩ áo đen.
Mấy tên vệ sĩ hiểu ý, liền ra sức kéo tay Đường Tinh Khanh, kéo mặt cô đối diện má mì.
Má mì đắc ý cười phá lên, trên tay châm một điếu thuốc, hít một hơi sâu, sau đó khuôn mặt hưởng thụ phả khói vào mặt Đường Tinh Khanh.
Đường Tinh Khanh ho dữ dội, cô vừa cựa quậy thì mấy tên tay to liền túm tóc cô càng xiết chặt hơn, dường như đau đến nước mắt cô đều chảy ra.
Má mì đưa tay lên sờ cái trán nhẵn nhụi mà trắng nõn của Đường Tinh Khanh, rồi lại nhẹ nhàng vén vài sợi tóc trong tay trêu đùa.
Bà ta ghé sát vào khuôn mặt Đường Tinh Khanh, làm ra vẻ thương tiếc cho Đường Tinh Khanh, thở dài nói: “Bà cô tổ ơi, đây không phải là nơi tốt đẹp gì, đến đây rồi, thì những mánh khóe bên ngoài không còn dùng được đâu.”
Đường Tinh Khanh nghiến răng, cơ thể hơi run lên, trong mắt vẫn là ánh lên vẻ không chịu khuất phục, điều này khiến má mì rất bất mãn: “Một cô gái xinh đẹp, nếu như ngoan ngoãn nghe lời, thì cũng có thể bớt bị chịu phạt, cô nói có phải không?”
Đường Tiểu cười khẩy nói: “Đê tiện!”
Má mì lần này không hề tức giận, ngược lại cười phá lên, bà ta gật đầu đáp: “Không sai, ở nơi này, con gái đều là đê tiện, nhưng, cô cho rằng cô là thứ tốt đẹp sao? Cậu Đông Phùng đã vứt bỏ cô ở đây, chính là muốn cho cô cơ hội, chuyện nên làm là…”
Má mì vẫn chưa nói dứt câu, Đường Tinh Khanh đã cao giọng nói: “Đừng hòng, đồ lợn chết tiệt!”
Giọng của Đường Tinh Khanh rất lớn, nhưng lại khàn đặc vào, giọng nói đó át cả tiếng nhạc của hộp đêm vang vọng đến tai những người xung quanh, má mì cũng không ngoại lệ.
Bà ta lập tức tức giận đến nỗi mặt méo xệch, cầm một li rượu vang lên hắt cả ly rượu vào mặt Đường Tinh Khanh.
“Tôi nói cho cô biết, đồ lẳng lơ, ở đây ai cô cũng có thể đắc tội, ngoại trừ tôi ra, người đắc tội với tôi, từ trước đến nay đều không được yên thân.” Nói xong, rồi tiếp tục nói sang mấy tên vệ sĩ áo đen bên cạnh: “Nhốt cô ta vào trong phòng phía sau, để đầu óc cô ta tỉnh táo lại!”
Thế là, Đường Tinh Khanh bị mấy tên đó lôi vào một căn phòng nhỏ phía sau quầy bar.
Căn phòng nhỏ đó rất tối, không có ánh sáng đèn, không có ghế, cái gì cũng không. Sau khi Đường Tinh Khanh bị ném vào trong xong, ngay đến âm thanh ồn ào bên ngoài cũng đều không nghe thấy.
Căn phòng tối rất chật hẹp, Đường Tinh Khanh bước vài bước thì đã va vào bức tường lãnh lẽo, cô chỉ đành ngồi xuống, hai tay ôm lấy người mình, không ngừng run lên, không biết là vì hoảng sợ hay vì lạnh nữa.
“Đông Phùng Lưu, cái đồ khốn nạn, biến thái, súc sinh, sẽ có một ngày, sự sỉ nhục anh dành cho tôi tôi sẽ trả lại!” Đường Tinh Khanh chửi rủa Đông Phùng Lưu, nắm chặt hai cú đấm nhỏ của mình, dùng sức nghiến răng kêu lên ken két, tức giận đến nỗi run lên.
Trong lúc hoảng loạn, Đường Tinh Khanh đột nhiên nhớ đến La Vũ Hạo.
Nếu anh ấy ở đây thì tốt, chỉ có điều, đây cuối cùng là mơ tưởng hão huyền của cô mà thôi.
Đường Tinh Khanh mơ mơ hồ hồ mà ngủ thiếp đi, nhưng lại đột nhiên bị cái lạnh làm tỉnh giấc, lạnh đến nỗi cơ thể cô run cầm cập.
Cứ tiếp tục thế này cũng không phải cách tốt, Đường Tinh Khanh cảm thấy nếu cứ tiếp tục phản kháng thì cơ thể cô nhất định sẽ không chịu nổi sự hành hạ này.
Nghĩ vậy, trong lòng Đường Tinh Khanh có kế hoạch, lập tức lần mò đi đến cửa căn phòng tối, dùng nắm đấm đập mạnh vào cửa gỗ: “Có ai không, có ai không, mở cửa! Tôi muốn ra ngoài!”
Trên cửa đột nhiên xuất hiện một khoang nhỏ, đôi mắt châm biếm xuất hiện ở đó.
“Gọi gì mà gọi, cô muốn chết à.” Giọng nói thô lỗ của người đó vừa phát ra, thì cái lỗ đó lập tức liền đóng lại.
Đường Tinh Khanh ngây ra, rồi lại ra sức đập cửa: “Tôi muốn ra ngoài.”
“Cô Đường, cô chắc chắn muốn ra ngoài?” Cái khoang bé đó lại được mở ra, giọng nói của đàn ông từ ngoài truyền vào: “Cô nên biết ra ngoài có nghĩa là gì.”
“Tôi muốn ra ngoài, gọi bà ta vào đây.” Đường Tinh Khanh vừa nói vừa đập cửa.
Người đàn ông đó đóng khoang đó lại, cười nhạt nói: “Cô Đường à, cô đợt chút.”
Rất nhanh sau đó, Đường Tinh Khanh lần nữa lại nhìn thấy má mì, lần này cánh cửa được mở ra một cách quả quyết.
Không khí khác thường và tiếng nhạc ồn ào trong hộp đêm lập tức lan vào, Đường Tinh Khanh nghĩ đến chuyện sau này phải làm, tim có chút đập nhanh không ngừng.
Vỗ ngực mình, cô ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy má mì đang ôm hai tay dựa vào cửa, cặp lông mày vẽ một cách kì lạ cười: “Ha ha, cô Đường, không biết cô tìm tôi đến đây có điều gì cần căn dặn không?”
Đường Tinh Khanh nhẫn nhịn sự kích động chửi rủa bà ta, bình tĩnh nói: “Tôi nghĩ thông rồi, tùy ý bà sắp xếp.”