VỢ QUÂN NHÂN ĐỪNG XẰNG BẬY - Chương 152-153-154: Không cần chứng thực

Cập nhật lúc: 2024-10-10 02:51:15

Editor: demcodon Sở Từ khẽ cười. Đối với trẻ con nụ cười này trông rất tử tế, một đám đều thả lỏng không ít. Thậm chí đều nhịn không được cảm thấy hiện tại chị mập này không quá giống với tin đồn. Trẻ con trong thôn không có ấn tượng gì tốt với Sở Từ. Bởi vì lúc mỗi lần bọn nó phạm sai lầm thì ba mẹ sẽ dùng một người phản diện như Sở Từ làm tài liệu giảng dạy, nói cho bọn nó biết nếu như không nghe lời sẽ bỏ bọn nó, sẽ giống như Sở Từ không ba không mẹ biến thành một đứa ăn xin. Nhưng hiện tại bọn nó lại phát hiện Sở Từ không khác gì với những người khác. Mặc dù rất mập, nhưng dường như cũng không phải người mập nhất trong thôn. Trên người thậm chí cũng không có tràn ngập mùi mồ hôi khó chịu giống như ba mẹ. Ngược lại có loại mùi hương cỏ dại nhàn nhạt. "Đúng vậy, lúc ấy là Đại Bảo nhìn thấy chị. Sau đó nói với chúng em." Bọn nhỏ nhất thời nói lời thật lòng. Sở Từ quét mắt qua sáu đứa trẻ một cái, cuối cùng ánh mắt dừng trên người bé trai khỏe mạnh nhất. Chỉ nhìn thấy ánh mắt nó hơi lập lòe, tuổi cũng lớn hơn mấy đứa trẻ khác 1-2 tuổi, hiển nhiên là thủ lĩnh nhỏ của mấy đứa trẻ này. "Em là Đại Bảo?" Sở Từ hỏi một câu. Đối phương gật đầu. "Lúc ấy em nhìn thấy chị đúng không? Vậy lúc em nhìn thấy chị thì chị đang làm gì? Làm động tác gì?" Sở Từ nói tiếp. Đại Bảo suy nghĩ một chút hơi chần chờ, nhưng vẫn nói: "Em thấy chị đi qua cửa nhà chú hai bên cạnh..." "Là đi qua hả? Không phải từ trong nhà chú hai em đi ra sao? Còn nữa, lúc ấy trong tay chị có cầm cái gì hay không?" Sở Từ thiện ý nhắc nhở một câu. Đại Bảo lắc đầu: "Em chỉ thấy chị đi ngang qua, trong tay không có cái gì..." Sở Từ vỗ đầu nó: "Rất tốt." Nàng hỏi xong, lúc này mới đứng dậy đưa ánh mắt nhìn về phía những người khác: "Các vị cô thím chú bác, mọi người có nghe thấy không? Nó căn bản là không phát hiện tôi ăn trộm đồ. Tối hôm qua tôi xác thật nhìn thấy mấy đứa bọn nó đang chơi trò chơi. Nhưng khi đó tôi chỉ là muốn đi trạm thu mua hỏi về giá nấm dại gần đây mà thôi, không tin mọi người có thể đi hỏi dì ở trạm thu mua." "Đại Bảo, buổi sáng lúc mẹ hỏi con, con không phải còn nói Sở Từ trộm đồ sao?" Mẹ Đại Bảo nhất thời nóng nảy, vội vàng kéo con qua hỏi. Đại Bảo vừa nghe cũng đỏ mắt, nhất thời dọa khóc nói: "Là mẹ hỏi con có thấy Sở Từ hay không! Con đã nói con nhìn thấy, mẹ cũng không có hỏi con thấy cái gì!" Bọn nhỏ làm sao hiểu được nhiều như vậy, chỉ biết là người lớn trong nhà đều hỏi bọn nó có nhìn thấy Sở Từ hay không. Lúc Đại Bảo vừa mở miệng nói thấy cả nhà đều rất tin tương không nghi ngờ, lập tức suy diễn tình hình Sở Từ trộm đồ. Trẻ con cũng thích nhộn nhịp, có một người nói thấy phía sau lại sẽ có mấy người đi theo. Ở trong lòng bọn nó cũng không cảm thấy mình nói gì sai. Dù sao bọn nó đi theo Đại Bảo chơi trò chơi. Đại Bảo nhìn thấy đó chính là bọn nó nhìn thấy, căn bản là không phải vấn đề. Quan trọng nhất chính là cũng không có ai cẩn thận muốn đi hỏi chi tiết rõ ràng. Dù sao ở trong lòng bọn họ Sở Từ đã có lịch sử ăn trộm đồ. Căn bản là không cần tiếp tục chứng thực. Trước mắt Đại Bảo vừa khóc, mọi người còn hơi xấu hổ. Ba người thành hổ. Sau khi mẹ Đại Bảo biết con trai nhìn thấy Sở Từ đã trực tiếp nói cho người khác là con bà nhìn thấy Sở Từ đi ra từ trong nhà chú hai kia. Sau khi lại truyền mấy người đã thành Đại Bảo chính mắt nhìn thấy Sở Từ trộm đồ. Nhưng cẩn thận suy nghĩ lại, lúc mọi người cùng tiến đến thật sự cố ý hạ bệ Sở Từ, coi như cô thật sự là người tội ác tày trời, chuyện gì cũng làm được.
--
Sự im lặng đột ngột kéo dài một lúc, mọi người mắt to trừng mắt nhỏ, không biết làm sao chấm dứt cuộc rối loạn này. Dù sao mặc dù nói hiểu lầm ý đứa nhỏ Đại Bảo này. Nhưng Sở Từ là người có tiền án, trong thôn này ngoài nàng còn có ai làm ăn trộm chứ? "Sở Từ, cho dù Đại Bảo không tận mắt gặp mày cũng không có nghĩa là mày thật sự vô tội..." Trong đám người, dì Hoàng nói một câu. Sở Từ nhìn bà một cái, khẽ hừ một tiếng: Thật sự là ở đâu cũng có bà phù thủy này. "Dì Hoàng, con gái dì dường như cũng có lịch sử ăn cắp mà nhỉ? Hơn nữa rất am hiểu vu oan hãm hại." Sở Từ cười mỉa một tiếng. Dì Hoàng thay đổi sắc mặt: "Ngày hôm qua con gái của tao vẫn luôn ở bên bạn nó, mày đừng hất chén nước bẩn lên người nó!" Sở Từ cũng chỉ thuận tiện nói một câu thôi. Nếu dì Hoàng đã mở miệng chỉ sợ nói chính là sự thật. Nếu không quay đầu lại người khác cẩn thận hỏi thì lòi. Bà cũng không ngu đến mức sẽ bại lộ bản thân. "Lúc tôi đi trạm thu mua lửa ngoài ruộng mới bốc cháy không bao lâu. Cho nên trên đường cũng không gặp được nhiều người. Ngoài mấy đứa nhỏ này cũng chỉ nhìn thấy mấy người già ngồi ở cửa nhà nói chuyện phiếm. Lúc trở về thì sắc trời đã tối. Mặc dù là đi đường lớn, nhưng dù sao trời tối không có ai thấy cũng bình thường." Sở Từ nói. "Vậy cũng chín là không có ai có thể chứng minh mày trong sạch?" Dì Hoàng vội vàng nói tiếp. Sở Từ lạnh lùng nhìn chằm chằm bà, trong lòng nhất thời bắt đầu tính toán. Nhưng không đợi nàng nghĩ xong mở miệng thì trong đám người tách ra một con đường. Chỉ nhìn thấy Từ Vân Liệt đi tới, trực tiếp nhìn mọi người nói: "Tôi có thể chứng minh." "Từ Đại?" Dì Hoàng sợ hãi. Những người khác cũng đều sững sờ ngay tại chỗ, còn Trương Hồng Hoa trong nháy mắt nóng nảy lên: "Thằng cả à, con xem náo nhiệt cái gì!" "Mặc dù tôi không nghe thấy, nhưng những lời mọi người vừa mới nói em trai của tôi đã viết xuống giấy. Vốn dĩ chuyện này tôi không nên ra mặt, nhưng tôi cũng không thể trơ mắt nhìn mọi người oan uổng Sở Từ." Từ Vân Liệt dừng một chút mở miệng nói tiếp: "Tối hôm qua tôi ở gần đó đến nửa đêm mới về nhà. Thời gian Sở Từ qua lại trạm thu mua không đến một tiếng. Trong khoảng thời gian ngắn căn bản không có khả năng đi trộm đồ. Lúc cô từ trạm thu mua trở về cũng không có ra ngoài nữa, hai chị em bọn họ dựa vào ngọn đèn ở trong sân làm việc đến nửa đêm." Mọi người hơi ngây người, hiển nhiên không nghĩ tới Từ Vân Liệt sẽ nói chuyện giúp Sở Từ. Dù sao chuyện giữa nhà họ Từ và Sở Từ cũng ầm ĩ rắc rối. Theo lý thuyết, giữa bọn họ hẳn là nhìn nhau như kẻ thù. Nhưng tại sao nó lại khác nhau? "Mày là cố ý nói chuyện giúp nó chứ gì? Chúng tao mới không tin đâu. Hơn nửa đêm mày không trở về nhà còn ở gần từ đường làm gì? Mày từ đâu có tật xấu này vậy?" Dì Hoàng nhất thời trợn mắt xem thường, không chút khách khí đánh trả. Sở Từ chết tiệt, bà cũng không tin lần này còn không đuổi nó đi! Đừng nói là dì Hoàng không tin, chính là bản thân Sở Từ cũng cảm thấy hiện tại Từ Vân Liệt là đặc biệt giúp nàng, cũng không cảm thấy hắn đang nói sự thật. Sắc mặt Từ Nhị đỏ bừng sắc, dưới sự chú ý của mọi người viết xuống từng câu từng chữ lời dì Hoàng mới vừa nói. Sau khi Từ Vân Liệt xem qua sắc mặt không thay đổi nói thẳng: "Mấy ngày nay tôi về nhà, ngoại trừ tối ngày hôm qua ngủ chung với thằng hai ở nhà họ Từ. Buổi tối mấy ngày khác tôi đều ngủ trong đống cỏ khô bên cạnh, nơi này im lặng cho nên tôi thích ở, có vấn đề gì?" "Tôi là quân nhân, trong đội ngũ cũng có kỷ luật, sẽ không lừa mọi người trong chuyện như vậy." Từ Vân Liệt rất nghiêm túc nói. Những lời hắn xác thật là sự thật. Hôm qua sau khi trở về nhà họ Từ, nửa đêm buồn đến phát điên cho nên đi bộ một vòng ở trong sân. Kết quả lại nhìn thấy phòng ba mẹ đèn sáng, từ cửa sổ mơ hồ nhìn thấy hai người không biết đang nói cái gì sắc mặt khó coi. Hắn cũng có thể đoán được, trong lòng hơi bực bội. Cho nên đến gần đó ngây người mấy tiếng. Nếu không phải lo lắng thằng hai suy nghĩ nhiều căn bản là sẽ không trở về ở.
--
Editor: demcodon Mọi người đều nhìn nhau, không thể không nói lời nói của Từ Vân Liệt có chút tác dụng. Trong thôn cậu bé ra ngoài đi lính không chỉ một mình hắn. Một số trong đó đã đến tỉnh biên giới để đánh giặc hai năm trước, cũng có một số đến tuổi trở về nhà. Nhưng lại không có ai giống như Từ Đại trên người có một luồng chính khí như vậy, đi đường đều oai phong lẫm liệt, làm cho người ta không dám khinh thường. Không chỉ có như thế. Sau khi hắn trở về, bên ngoài có mấy người đi lính đến dường như là đặc biệt đi tìm hắn, có người xa xa nhìn thấy Từ Đại và những người đó gặp mặt; xem ra Từ Đại này hẳn là một quan chức nhỏ, không giống với những binh lính lớn kia. Cho nên mặc dù lỗ tai hắn không nghe thấy, các thôn dân cũng không dám xem thường hắn. Hơn nữa, lúc hắn vừa trở về ngay cả thôn trường cũng đến hỏi thăm hắn. Trọng lượng nói chuyện khẳng định cũng lớn hơn người khác. "Mày nói không gạt chúng tao thì là sự thật? Mày tính là thứ gì..." Dì Hoàng lẩm bẩm một câu. Nhưng giọng nói vừa mới rơi xuống thì bị Tôn Bách Linh bên cạnh kéo một cái. "Mẹ chồng tôi cũng là sốt ruột với mọi người. Tiểu Từ, em đừng để ý." Tôn Bách Linh cũng mặc kệ Từ Đại có thể nghe thấy hay không, vội vàng nói một tiếng xin lỗi rồi nói tiếp: "Tôi thấy đã có người chứng minh Sở Từ là vô tội, vậy chúng ta cũng không nên một hai nói cô ấy là ăn trộm. Không bằng như vậy đi, mọi người đều trở về, sai một người đi báo án. Chúng ta chờ phía trên cho người đến điều tra, được không?" Dì Hoàng mắc nghẹn trong lòng: "Đứa nhỏ này, tại sao khuỷu tay con lại đưa ra ngoài?" Tôn Bách Linh cũng muốn không có nghe thấy. Nhưng âm thầm cũng nhịn không được trợn mắt xem thường. Mẹ chồng này thật sự là ngu như heo. Không nhìn thấy mọi người đều khách khí với Từ Vân Liệt sao? Bà khen ngược, vì làm cho Sở Từ xui xẻo một hai phải lôi kéo Từ Đại người ta xuống nước. Từ Đại này bọn họ còn không biết nền tảng rõ ràng lắm. Vạn nhất còn liên hệ rất lớn với bên bộ đội kia, đến lúc đó xui xẻo còn không phải nhà bọn họ sao? Nhưng cũng khó trách mẹ chồng há miệng nói lung tung. Trong khoảng thời gian này, trong đầu mẹ chồng này toàn bộ đều là lương thực, tiền và chuyện của Sở Từ. Đối với tên những người khác từ trước đến nay cũng không để bụng. Giọng của dì Hoàng trong nháy mắt bị bao phủ trong câu trả lời của mọi người. "Từ Đại, chúng ta cũng đều là hàng xóm láng giềng, cháu cũng không thể để chúng tôi lo lắng suông chứ? Có thể mời cháu đi báo án hay không? Tốt nhất có thể báo cáo với cấp trên để cho cảnh sát nhanh chóng điều tra, mỗi nhà đều còn chờ dùng tiền nữa. Dù sao không phải một số tiền nhỏ..." Một trưởng bối nói. Sau khi Từ Vân Liệt xem qua những gì Từ Nhị viết gật đầu: "Có thể, nhưng việc này không thể làm cho Sở Từ khó xử nữa." "Đó là đương nhiên, chúng tôi cũng chỉ là muốn tìm ra ăn trộm. Nếu ăn trộm này không phải nó, chúng tôi cũng sẽ không đến làm phiền nó, mói người thấy tôi nói có đúng không?" Lại có người phụ họa nói. Sở Từ mím môi, trên nét mặt có chứa suy nghĩ sâu xa. Nàng và Từ Vân Liệt chính là sự khác biệt giữa danh tiếng xấu và danh tiếng tốt. Hôm nay chuyện này nếu không có Từ Vân Liệt, biện pháp nàng giải quyết cũng rất đơn giản. Đó chính là cắn chặt răng đuổi đám người không có một cái bằng chứng đi. Sau đó lấy thời gian lại đi tìm người có thể chứng minh trong sạch hoặc là bắt tên ăn trộm ra. Nhưng tên ăn trộm này nàng có thể bắt một lần hai lần, cũng không thể mỗi một lần đều ra tay. Nói đến cùng, vẫn là muốn rửa sạch sẽ danh tiếng xấu trên người tên trộm cắp kia mới được. Nếu không tương lai mỗi lần trong thôn mất đồ đều tìm nàng, nàng lại có bao nhiêu thời gian rãnh rỗi đi chứng minh bản thân chứ? Hoặc là vạn nhất có lúc không chứng minh được thì sao? Hơn nữa, dang tiếng xấu sẽ tích lũy. Mặc dù nàng là oan ức, sau khi có nhiều người đến cửa tìm giả cũng sẽ biến thành sự thật. Tương lai sẽ không có khả năng ngẩng đầ
Loading...