YÊU LẠI TỪ ĐẦU - Chương 19-20: Xoá Lẫn Nhau

Cập nhật lúc: 2024-06-14 20:39:58

Tử Thư rất nhanh đã đến, mang theo toàn bộ quần áo từ trong ra ngoài của Trì Uyên. Tìm đến theo số phòng, Tử Thư vẫn không biết tại sao Cố Tư phải nhập viện. Nhưng nhìn thấy vết máu trên quần áo của Trì Uyên, anh ta giật mình sửng sốt. Anh ta mở to mắt, “Anh hung dữ đến vậy sao?” Trì Uyên mặc kệ anh ta, cầm lấy quần áo rồi trực tiếp đi vào nhà vệ sinh. Tử Thư tiến đến bên giường nhìn Cố Tư. Chắc là Cố Tư đã ngủ rồi, mặc dù sắc mặt không được tốt lắm nhưng trạng thái rất ổn định. Trì Uyên bước ra từ nhà vệ sinh và nhìn Tử Thư, “Cậu ở lại chăm sóc cho cô ấy, tôi đi trước đây. Tử Thư nghe vậy, kêu lên này này này, “Anh cứ như vậy mà rời đi sao?” Trì Uyên cau mày theo thói quen, “Không thì sao?” Tử Thư nhìn Cố Tư đang nằm trên giường, “Anh không đợi cô ấy tỉnh lại rồi nói chuyện sao?” Trì Uyên xoay người bước ra ngoài, “Không có gì để nói cả.” Nhưng khi đi đến cửa, Trì Uyên lại dừng lại. Anh quay lại nhìn Cố Tư đang nằm trên giường, nói với Tử Thư, “Lịch trình của chúng ta sẽ không bị ảnh hưởng. Anh trông chừng ở đây, nếu không được thì gọi người đến chăm sóc. Không đợi Tử Thư trả lời, anh đóng cửa rồi rời đi. Còn Cố Tư thì gần trưa mới tỉnh lại, cô vẫn còn hơi ngơ ngác, nhìn chằm chằm trần nhà của phòng bệnh hồi lâu. Tử Thư ngồi trên ghế sofa, đã chơi được vài ván game rồi. Thấy Cố Tư tỉnh lại, anh ta liền vội vàng đi tới, “Cô tỉnh rồi à, có khó chịu chỗ nào không?” Cố Tư cảm nhận một hồi, không còn đau dạ dày nữa, “Không có, không có cảm giác gì cả.” Cô nhìn Tử Thư, “Cảm ơn anh đã đưa tôi đến bệnh viện.” Cô nhớ là đêm qua đã gọi cho Tử Thư. Tử Thư a một tiếng nói, “Không phải tôi, là chồng cũ của cô, anh ấy đưa cô tới đây. Động tác đang ngồi dậy của Cố Tư khựng lại, “Trì Uyên?” “Không thì sao, cô còn có mấy người chồng cũ nữa?” Tử Thư không khách sáo ngồi xuống bên giường của Cố Tư, “Cô bị sao thế, bác sĩ nói cô bị xuất huyết dạ dày, viêm và loét dạ dày nữa. Cô đây là làm một món quà lớn à” Cố Tư bước xuống giường, “Bệnh cũ thôi, bệnh dạ dày gần mười năm rồi.” Trong ký ức, dạ dày của cô đã không tốt từ lâu rồi. Cố Tư đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, cả người vẫn rất yếu ớt. Tử Thư đi tới, đứng ở cửa nhà vệ sinh nhìn cô, “Bác sĩ nói rồi, cô phải ở lại đây vài ngày để quan sát, nhưng chưa chắc chúng tôi đã ở lại đây, có thể phải đi trước.” Cố Tư ừ một tiếng, “Tôi biết rồi, không sao đầu, một mình cũng được, nếu thật sự không được, tôi sẽ tìm người chăm sóc. Tử Thư thực sự rất không yên tâm về cô, “Tôi sẽ nói chuyện với chồng cũ của cô lần nữa xem liệu có thể ở lại thêm hai ngày được không.” “Không cần.” Cố Tư nói, “Thực ra tôi không muốn gặp anh ta lắm, mấy người không cần quan tâm đến tôi” Tử Thư không nói gì, bây giờ Cố Tư đã tỉnh lại rồi, anh ta đi ra ngoài mua đồ ăn. Thực ra Cố Tư không đói, bây giờ dạ dày cũng không có cảm giác gì. Cô trở lại giường, hôm qua Trì Uyên đã đưa cô tới đây, cũng không quên mang điện thoại di động của cô tới. Cố Tư nhìn qua, cầm lấy điện thoại, muốn gọi điện cho Trì Uyên. Nhưng sau đó nghĩ rằng bây giờ có thể Trì Uyên đang ở cùng đối tác, cô không muốn làm phiền anh. Vì vậy, gửi một tin nhắn cho xong. Cố Tư đăng nhập vào Wechat, gửi lời cảm ơn đến Trì Uyên trước. Chủ yếu là muốn cảm ơn anh vì đã đưa mình đến bệnh viện đêm qua. Chỉ là hai chữ này hoàn toàn không được gửi đi, Wechat nhắc nhở phải trở thành bạn bè trước. Điều này chỉ có thể cho thấy rằng Trì Uyên đã xóa kết bạn với Cố Tư. Cố Tư sửng sốt, nhìn chăm chăm cửa sổ chat hồi lâu, cuối cùng bật cười. Trì Uyên làm rất tốt việc này, không bao giờ dây dưa dài dòng. Không thích cô chính là không thích. Không còn cơ hội nào để cứu vãn. Cố Tư không do dự, xóa kết bạn với Trì Uyên. Sau đó đặt điện thoại xuống, cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thở dài. — Cố Tư vốn tưởng Trì Uyên sẽ không đến nữa, nhưng không ngờ chiều nay anh lại tới, còn mang theo một ít hoa quả. Khi đó Cố Tư đang nằm trên giường chơi bài với Tử Thư, chơi đấu địa chủ hai người. Trì Uyên đi tới cửa thì dừng lại. Cửa phòng bệnh đang mở, có thể nghe thấy loáng thoảng tiếng nói chuyện ở bên trong. Giọng Cố Tư nghe có vẻ đã không còn vấn đề gì. Cô còn cười, “Không cần điều dưỡng đầu, bệnh này của tôi trước đây đã đi khám bác sĩ biết bao lần, tôi có kinh nghiệm rồi, về nhà nghỉ ngơi vài ngày là được.” Tử Thư chơi thua bị dán giấy lên mặt, khi nói tờ giấy bay lên theo hơi thở phả ra, “Bác sĩ nói rồi, bệnh dạ dày của cô bao nhiêu năm không hết tận gốc là do cô không chăm sóc tốt cho bản thân, cô không thể coi thường nó được.” Cố Tư cười lớn, “Bùm, tôi còn hai lá. Tử Thư nhìn bài trong tay rồi ném xuống, “Tôi thua, tôi thua.” Nói xong câu này anh ta lại nói, “Nhưng có phải chồng cũ của cô không biết cô bị đau dạ dày không? Tôi có cảm giác như anh ấy hoàn toàn không biết gì.” Cố Tư ném bài lên giường, “Không biết, đúng là anh ta chẳng biết gì cả.” Tử Thư lẩm bẩm, “Hai người kết hôn gần một năm, không ngờ anh ấy lại không biết cô có bệnh dạ dày thâm niên. Cố Tư cười khúc khích, “Không biết là điều rất bình thường, anh ta biết rất ít về tôi. Tử Thư nhìn Cố Tư, “Sao trước đây cô chịu được thế?” Cố Tư xếp lại bộ bài, “Có lẽ là vì tôi không để tâm” Cô cụp mắt, “Nếu tôi so đo với anh ta thì có lẽ tôi đã bị chọc tức không biết bao nhiêu lần rồi, vậy nên tự tôi phải nghĩ thoáng thôi. Trì Uyên đứng ở cửa, anh nhìn khuôn mặt tươi cười của Cố Tư chăm chú. Trước đây anh vẫn thường thấy dáng vẻ như hiện giờ của cô. Khuôn mặt đầy ắp ý cười nhưng dường như không phải cô thực sự muốn cười. Trong nụ cười ấy mang theo chút miễn cưỡng, còn có chút như bất đắc dĩ. Trì Uyên nhấc chân bước vào, không nói gì. Tử Thư nghe thấy âm thanh bèn quay lại, sau đó có vẻ đã bị giật mình. Anh ta vốn đang ngồi trên giường cùng Cố Tư. Nhưng nhìn thấy Trì Uyên, anh ta lập tức nhảy xuống giường. Vẻ mặt Tử Thư có hơi xấu hổ, “Sếp à, sao anh đến mà không nói lời nào thế?” Trì không nhìn anh ta, đặt đồ trong tay lên ghế sofa, “Nếu nói trước thì có thể nghe thấy những lời cậu nói sau lưng tôi sao?” Tử Thư dè dặt nhìn Cố Tư, nhe răng trợn måt. Trên mặt Cố Tư không có biểu cảm gì, nụ cười khi đối mặt với Tử Thư lúc nãy đã biến mất. Trì Uyên cũng không quan tâm, “Bên phía đối tác xảy ra chút vấn đề, có thể sẽ phải thay đổi một số điều khoản trong hợp đồng, vậy nên chắc chúng ta sẽ phải ở lại đây thêm vài ngày.” Tử Thư nhướng mày, “Ở lại thêm vài ngày?” Anh ta dùng đuôi mắt liếc nhìn Cố Tư. Cố Tư không nhìn hai người họ, dường như cũng không nghe thấy lời Trì Uyên nói. Cô chỉ quay người nhìn ra ngoài cửa sổ. Dáng người cô gái vốn đã nhỏ gầy, giờ đây lại mặc quần áo bệnh nhân rộng rãi, trông cô có chút đáng thương. Tử Thư “à” lên rồi bảo, “Vậy thì tốt rồi.” Anh ta như cố ý nói cho Cố Tư nghe, “Vừa hay bà chủ à Cố Tiểu Tư, vừa hay Cố Tiểu Tư phải nhập viện, chúng ta có thể chăm sóc cô ấy Cố Tư quay đầu lại nhìn Tử Thư, muốn cười nhưng rồi lại thôi. Tử Thư chớp mắt, “ờm, cũng sắp tối rồi, tôi ra ngoài mua ít đồ ăn về, mọi người nói chuyện trước đi nhé.” Còn rất lâu nữa mới đến buổi tối. Cố Tư hiểu ý Tử Thư. Chắc Trì Uyên cũng hiểu. Nhưng cả hai đều không nói. Tử Thư cầm điện thoại, quay người vội vã ra khỏi phòng bệnh. Sau khi đóng cửa, anh ta còn nhìn vào bên trong qua ô cửa sổ. Trì Uyên bước tới ngồi lên ghế sofa, Cố Tư cũng ngồi ngay ngắn dựa lưng vào giường, kéo chăn đắp lên người. Tử Thư thở dài một tiếng. Không biết hai người này đang làm cái gì, dù đã ly hôn thì khi đối mặt với nhau cũng đầu cần phải mất tự nhiên như thế.
Loading...