BÀ XÃ NGỌT NGÀO: HÀNG TỈ ẤM ÁP KẾT HÔN NGÀY THỨ 7 - Chương 1087: Lần này thật sự buông tay (7)

Cập nhật lúc: 2024-07-22 18:02:53

Thấy hắn đến, Tần Mộng Oanh lập tức ra hiệu hắn nói nhỏ thôi. Âu Minh Hiên chỉ chỉ bữa sáng trong tay , hỏi cô có muốn ăn không. Tần Mộng Oanh nhìn Hạ Úc Huân một chút, sau đó lắc đầu, ý muốn đợi Hạ Úc Huân tỉnh rồi cùng ăn. Âu Minh Hiên đành phải đem bữa sáng đặt xuống, ngồi chờ ở một bên. Chờ ới hai mắt đều muốn nhắm lại,rốt cuộc người trên giường cũng tỉnh giấc. "Mộng Oanh tỷ..." "Tỉnh rồi, có chỗ nào không thoải mái không?" Tần Mộng Oanh úp tay chạm nhẹ lên trán cô, đã hạ sốt . Nhìn thấy Tần Mộng Oanh, Hạ Úc Huân lập tức cảm thấy an tâm, đầu óc dù vẫn mơ hồ nhưng không sốt ruột, lười biếng ôm eo Tần Mộng Oanh cọ xát, lầu bầu hỏi, "Em bị sao vậy?" "Hôm qua em vơi Tiêu Mộ Phàm cùng đi leo núi không may bị rơi xuống hố sâu..."
"A! Đúng rồi... Tiêu Mộ Phàm đâu? Cậu ấy thế nào?" Hạ Úc Huân lập tức trở mình toan đứng lên. "Yên tâm đi, vẫn tốt! Người em nên hỏi thăm lúc này là anh mới đúng!" Bên cạnh đột nhiên vang lên âm thanh đầy bất mãn. Hạ Úc Huân nghiêng đầu nhìn, thấy Âu Minh Hiên đang ngồi trên ghế bên cửa sổ, "Học trưởng... Sao anh cũng ở đây? Anh làm sao?" Âu Minh Hiên tức giận liếc cô một cái, sau đó nâng bàn tay tối hôm qua bị cô cắn lên ủy khuất nói, "Em nhìn xem chuyện tốt em làm này! Bị em cắn tới tàn phế luôn!" Hạ Úc Huân nhìn Âu Minh Hiên biểu hiện không phải đang nói choi hơi khó xử hỏi, "Đây...thật sự do em cắn hả?" "Không phải em thì ai! Em định chơi xấu chối tôi a!" "Khục, xin lỗi, hôm qua có chút không tỉnh táo lắm..." "Nào chỉ là không tỉnh táo lắm, rõ ràng là mật trí, ai cũng không cho đυ.ng, bắt phải ai cắn người ấy, còn lôi kéo tay Tiêu Mộ Phàm không thả, chỉ có vợ anh có thể đến gần em, cả Lãnh Tư Thần đều không được... Tên kia chắc đã tan nát cõi lòng..."
Hạ Úc Huân liền giật mình, cau mày nói, "Lãnh Tư Thần... Lãnh Tư Thần đâu?" Âu Minh Hiên hận không thể đánh miệng một cái, nhìn Tần Mộng Oanh một chút, sau đó vội vàng trấn định lại, đáp, "Hắn tối hôm qua tới cũng tới đây, nhưng vì công ty có việc gấp, nửa đêm đành đi công tác..." "Đi công tác..." Hạ Úc Huân cảm thấy chỗ nào không đúng lắm, nhưng lại không tể nói rõ là chỗ nào. Lúc này, cửa phòng bị gõ vài tiếng cộc cộc, lập tức một người đẩy cửa tiến đến. Dù cho trên đầu đội mũ lưỡi trai, trên mặt đeo khẩu trang, hoàn toàn không thấy rõ mặt, nhưng vẫn đem tới cho người nhìn cảm giác thời thượng không tầm thường. "Nam Cung tiểu thư, cô đã tỉnh, hết sốt rồi sao?" Người đàn ông sau khi nhìn thấy cô đã tình vẻ mặt lập tức tỏ ra mừng rỡ. "Đã không sao, cạu thì sao?"
"Tôi cũng không có việc gì." Hạ Úc Huân nghe vậy rốt cục nhẹ nhàng thở ra, vất vả lắm mới trả được ân tình lần trước, nếu lần này có chuyện gì cô quả thật không gánh vác nổi Tần Mộng Oanh như có điều suy nghĩ mắt nhìn hai người, lập tức mở miệng nói, "Úc Huân, chị hôm qua vội tới đây, không mang quần áo thay,chị về một chuyến buổi chiều lại tới." "A a, tốt, Mộng Oanh chị mau trở về nghỉ ngơi đi, không cần gấp, chăm sóc em cả đêm chị cũng mệt rồi!" Hạ Úc Huân vội vàng đứng dậy. Tần Mộng Oanh đem cô ấn trở về, "Không cần tiễn, nằm nghỉ đi." Nói xong kéo Âu Minh Hiên vẫn ngồi lì trên ghế dậy. Hắn cùng bà xã mà rời đi không phải trong phòng chỉ còn hai người này thôi sao? Âu Minh Hiên có chút không muốn đi, nhưng nghĩ bà xã làm vậy hẳn là có dụng ý, đành cùng theo về.
Loading...