BÀ XÃ NGỌT NGÀO: HÀNG TỈ ẤM ÁP KẾT HÔN NGÀY THỨ 7 - Chương 1177: Chồng ơi, hẹn hò không? (47)

Cập nhật lúc: 2024-07-31 18:23:27

Đột nhiên nhìn thấy máy hộp quà được gói gém tinh tế đặt trên bàn, Hạ Úc Huân đảo mắt vòng vòng, lập tức nhào tới. Chẳng lẽ... Chẳng lẽ trong mấy hộp quà này có chứa mưu kế? Giống như cách cô dùng bánh ngọt để đưa chìa khóa nhà cho anh... Nói đến đây, cô cũng không biết Đường Tước ăn được mấy phàn chiếc bánh kia, có phát hiện ra chiếc chìa khóa hay không Hạ Úc Huân có chút hưng phấn nghĩ nghĩ, thế là nhanh chóng vồ tới xé mở mấy họp quà, Nghiêm Tử Hoa đứng trong bếp thoáng nhìn thấy hết nhưng không nói gì chỉ mỉm cười, nghĩ rằng cô tính tình nôn nóng, nhưng nhìn thêm lại phát hiện ra điều không bình thường... Cô đâu phải đang mở quà, phải nói là đang phá quà mới đúng... Một đống lễ vật đều bị cô mò tung tóe hết lên, hộp đựng cũng bị cắt nát...
Cô đang làm gì vậy? Chẳng lẽ đang phát tiết oán khí mấy ngày nay? Nhưng nhìn cũng không giống lắm... Nhưng càng ngày lại càng giống ... Hạ Úc Huân mặt đầy oán khí, vất tạch cái kéo xuống đất, mấy hộp quà giờ đã tan xác trên nền nhà, cô ngồi trên ghế salon, thờ phì phò, tiện tay tùm lấy cái gối ôm bên cạnh, coi nó như bao cát đánh đấm không ngừng. Tên đáng chết này! Cô nhất định bị quỷ làm mờ mắt rồi, lại đi ngây thơ trông cậy vào tên này làm ra mấy chuyện kinh hỉ đầy lãng mạn kia. Nếu là Lãnh Tư Thần đã qua sự huấn luyện của cô hơn hai mươi năm thì còn có thể, nhưng Đường Tước này ấy mà, đơn giản là vọng tưởng! Cảm giác này giống như một người cày game lâu năm, vất vả mới thành công đạt đến cấp 100 nhưng lại ngoài ý muốn bị format (bị xóa hết dữ liệu), thành quả trước đấy bị hủy về con số không, lại một lần nữa bắt đầu lại...
Tâm thật mệt mỏi, cảm giác sẽ không còn yêu nữa! Nghiêm Tử Hoa chỉ tưởng cô đang phát tiết tâm tình,cũng không quan tâm nhiều, tiếp tục làm bữa sáng. Vừa chuẩn bị xong bữa sáng, chuông cửa lại vang lên Hạ Úc Huân ngồi trên ghế sopha cắn gối, không có ý định đứng dậy, Nghiêm Tử Hoa lại lần nữa bước ra mở cửa. " Phó tổng Nghiêm cũng ở đây à." Người ngoài cửa là Diệp Cẩn Ngôn, dường như đoán được tại sao Nghiêm Tử Hoa cũng ở đây,cũng không hỏi nhiều. "Diệp tiên sinh mời vào." Nghiêm Tử Hoa đem người đón vào. "Diệp tiên sinh đến rồi, mau ngồi!" Hạ Úc Huân thấy Diệp Cẩn Ngôn, vội vàng thu dọn lại cảm xúc bản thân, rót cho hắn một ly trà. Diệp Cẩn Ngôn ngồi trên ghế salon, thần sắc có chút vội vàng hỏi, "Nam Cung tiểu thư gần dây tiến triển thế nào rồi?" Biết ngay hắn sẽ hỏi chuyện này mà...
Hạ Úc Huân ngửa cổ tựa trên ghế, thở một hơi thật dài, "Hôm trước tôi... tỏ tình với anh ấy..." Diệp Cẩn Ngôn cùng Nghiêm Tử Hoa nghe vậy đều giật mình. "Kết quả thế nào?" Diệp Cẩn Ngôn vội vàng hỏi. Hạ Úc Huân xòe hai tay nhún vai nhẹ nhàng nói, "Bị từ chối rồi ." Diệp Cẩn Ngôn: "..." Nghiêm Tử Hoa: "..." Thấy biểu lộ của hai người Hạ Úc Huân liền xù lông tức giận, "Này này, tôi nói hai người chứ, sao lại làm ra cái biểu cảm như đây là chuyện đương nhiên thế hả?" Diệp Cẩn Ngôn ho nhẹ một tiếng, "Dù sao... Dù sao căn cứ vào tình huống của Nam Cung tiểu thư trước đó, chuyện này đúng là có thể đoán được,cô cũng đừng cần nản chí, nhưng mà lúc trước không phải nói muốn giả làm thấy bắt quỷ tiếp cận cậu ta sao, sao đột nhiên cô lại..." Tiến triển đến trực tiếp tỏ tình. Vừa nhắc tới chuyện này, Hạ Úc Huân lại đen mặt, đánh chết cô cũng không dám nói ra sự tình tối hôm đó, đành qua loa lấp liếʍ, " Kế hoạch không theo kịp thực tế, có chút chuyện ngoài ý muốn!" "Thế mà bị cự tuyệt ... Cậu ta nói thế nào? Nói chuyện này không có chút cơ hội nào sao?" Diệp Cẩn Ngôn truy vấn, muốn phân tích tình huống một chút. Kết quả, Hạ Úc Huân nghiêng đầu, yên lặng nhìn chằm chằm hắn. Chương 1178: Chồng ơi, hẹn hò không? (48) Diệp Cẩn Ngôn bị cô nhìn đến run rẩy, "À, Nam Cung tiểu thư sao lại nhìn tôi như vậy? Tôi có chỗ nào không đúng sao?" Hạ Úc Huân chống đầu, ngữ khí hơi có chút chua bĩu môi nói, "Cự tuyệt, cự tuyệt rất triệt để, anh ấy nói tôi không phải mẫu phụ nữ anh ấy thích, tôi hỏi anh ấy thích loại nào, anh ấy nói "Nói cái gì?" "Nói thích mẫu người ngực lớn như Tiết Hải Đường ấy ." "..." Đừng nói Diệp Cẩn Ngôn , đến Nghiêm Tử Hoa chỉ ngồi một bên nghe cũng không khỏi ngỡ ngàng, đây nhất định không phải nguyên lời Đường Tước nói ra? Cũng không biết nguyên thoại là gì, cũng không biết cô lý giải thế nào, cuối cùng lại cho ra một đáp án như kia. Nếu như lúc này Đường Tước ở chỗ này, chắc sẽ tức đến phun máu ba lần ... Diệp Cẩn Ngôn dưới ánh mắt sắc bén như muốn nói rằng "Đàn ông mấy người đều nông cạn như thế" của Hạ Úc Huân, vội vàng lúng túng khoát tay nói, "Tôi không giống như thế đâu, tôi không phải...Không phải bởi vì cô ấy...ngực của cô ấy... Thôi được, đây cũng là một trong những nguyên nhân ..." "Hừ, tôi biết ngay mà!" Hạ Úc Huân trực tiếp ngắt lời không cho hắn tiếp tục giải thích. Diệp Cẩn Ngôn đỡ trán, bỗng cảm thấy vô cùng đau đầu, sự tình vốn đã khó giải quyết, giờ lại càng khó hơn, Đường Tước thế mà lại đi thích Tiết Hải Đường? Nhưng cũng bởi vì hắn trầm mê trong tình yêu, trong mắt mình người tình hóa Tây Thi, luôn camr giác người mình thích luôn tốt nhất, nên đôi với việc Đường Tước thích người con gái mình yêu hắn cũng không cẩm thấy kinh ngạc. Hạ Úc Huân lần nữa nhắc lại chuyện thương tâm liền ỉu xìu ngồi đó, tâm tình có chút ngột ngạt. Kết quả này, nói thật tự cô cũng liệu trước được. Dù sao, cứ coi như đó là Lãnh Tư Thần, ban đầu anh cũng không hề thích cô, năm đó cô cũng nghe Lãnh Tư Thần lạnh lúng nói cô không phải mẫu người anh thích, so với Đường Tước bây giờ cũng giống nhau cả. Cũng có thể nói Đường Tước bây giờ là một Lãnh Tư Thần không yêu Hạ Úc Huân. Đối với Lãnh Tư Thần này, cô cũng bất lực... Tất cả dũng khí, tất cả điên cuồng, tất cả liều lĩnh đời này của cô đều đã cho anh hết Mặc dù trước mặt mọi người nói thì dễ dàng,nhưng thực tế, cô không hề có tự tin sẽ theo đuổi được anh một lần nữa... Trong phòng bầu không khí đang chìm trong buồn bực, tiếng chuông cửa lần thứ ba vang lên. Là ai? Hạ Úc Huân ngẩng đầu. "Tôi đi mở cửa." Nghiêm Tử Hoa chủ động đứng dậy. Vừa mới mở cửa, còn chưa kịp thấy rõ người tới là ai, người kia nhanh như chớp vọt vào, Nghiêm Tử Hoa định ngăn cản, nhưng người này thân thủ không tệ, anh nhất thời không bắt được. Đang kinh ngạc vì mọi chuyện diễn ra quá nhanh, nhưng anh cũng đành lặng thinh khi chứng kiến một màn này... "Tiểu cữu mẫu! Tiểu cữu mẫu cứu tôi a! Cô đi quản cậu tôi đi được không? Cậu ấy muốn giày vò chết tôi rồi! Cậu nào lại đi ngược đãi cháu ruột cơ chứ! Còn có thiên lý không a!" Diệp Cẩn Ngôn ngồi đó cũng không thốt lên được lời nào... Tiêu Mộ Phàm gào xong mới ý thức được trong phòng còn có người khác, lưng cúng ngắc một chút, sau đó chậm rãi buông cánh tay đang ôm chặt bắp chân Hạ Úc Huân ra, sửa sang lại quần áo, đường đường hoàng hoàng đứng lên, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì, phong độ nhẹ nhàng chào hỏi, "A xin chào, Diệp công tử cũng ở đây à? Thật có duyên!" Diệp Cẩn Ngôn khóe miệng hơi rút: "Ha..." Hắn vẫn còn chìm đắm trong sự kinh ngạc, không tin được những gì mình vừa chứng kiến, hóa ra đây chính là bộ mặt thật sự của Tiêu Mộ Phàm, đúng là... không biết nên nói gì, cũng bởi bình thường Tiêu Mộ Phàm ngụy trang quá hoàn hảo, tương phản quá lớn. Chỉ có Hạ Úc Huân đã quá quen với cảnh này, bất đắc dĩ nói, "Cậu làm sao?"
Loading...