CƯNG CHIỀU CÔ VỢ QUÂN NHÂN - Chương 2080: HÔN MÊ BẤT TỈNH - ĐIỀU TRA

Cập nhật lúc: 2021-04-14 07:55:07

Uông Tư Minh luôn không nói gì cũng an ủi một câu, “Các cậu đừng suy nghĩ nhiều, người đã chết rồi, có nghĩ nữa cũng vô ích.”   Thi Sảnh gật đầu phụ họa khuyên giải, “Đúng vậy, Hà Giai Ngọc, cậu có đau lòng nữa thì người chết cũng không thể sống lại được.”   Lúc này Hà Giai Ngọc mới hít sâu một hơi rồi nói: “Ừm, tôi hiểu. Tôi cũng chỉ là nhất thời không chấp nhận nổi mà thôi.”   Cô ta ổn định lại tâm trạng, sau đó quay đầu sang nói với Lý Kiêu: “Chị Kiêu, vừa rồi cảm ơn chị, nếu không nhờ có phát súng kia của chị, em cũng không thể thoát ra ngoài.”   Lý Kiêu ngồi đó trầm ngâm suy nghĩ, lúc này nghe thấy Hà Giai Ngọc nói thế mới hoàn hồn lại, đáp: “Không sao.”  Sau đó cô lại rơi vào trầm tư một lần nữa.   “Lý Kiêu, cậu đang nghĩ gì thế?” Thi Sảnh thấy vậy không nhịn được hỏi.   “Tôi cứ cảm thấy giọng nữ cướp biển đó… rất quen thuộc, giống như đã từng nghe ở đâu đó rồi…” Lý Kiêu đáp.   “Quen thuộc?” Mọi người kinh ngạc, chẳng lẽ thật sự là người quen à?  Lý Kiêu cau mày, gật đầu nói: “Ừ, rất quen thuộc.”   “Cô chắc chắn chứ? Có phải là cô nghe lầm không?” Uông Tư Minh cảm thấy hơi khó tin.   Lúc đám người này đang rối rắm chuyện giọng nữ cướp biển đó thì Lý Tông Dũng đã ngồi lên máy bay trực thăng rồi.  Vẻ mặt ông đầy sự lo lắng và căng thẳng.   Qua khoảng nửa tiếng sau, máy bay trực thăng đã hạ cánh xuống tầng thượng của một tòa nhà cao tầng.   Lý Tông Dũng nhanh chóng bước xuống máy bay, sau đó vội vàng đi xuống khoảng bốn năm tầng lầu.   Đến nơi, ông ta đi thẳng đến cuối hành lang rồi quẹt thẻ mở cửa.   Vừa mới mở cửa, ông ta đã gọi với vào bên trong: “Thế nào, có cứu được không?”   Một người đàn ông trẻ tuổi đứng ở trong phòng khách nghịch miếng đồ gì đó mỏng mỏng trong tay, nói: “Cứu được rồi.”  Một người đàn ông mặt vuông chữ điền khác ngồi trên sofa vội vàng bổ sung, “Bác sĩ đang cấp cứu, mới vừa đi vào không bao lâu, có thể cần phải đợi một lúc nữa.”   Lý Tông Dũng nghe thấy thế, chỉ có thể bất đắc dĩ ngồi đợi.   “Thầy yên tâm đi, chúng em vớt rất kịp thời, không có chuyện gì đâu.” Người đàn ông đứng ở phòng khách thấy ông ta bồn chồn lo lắng thì an ủi qua loa.   “Trạng thái của cô ấy lúc vớt lên ổn chứ?” Lý Tông Dũng vội vàng hỏi.   “Cô gái đó rất thông minh, cố gắng cuộn tròn người lại, tránh bị thương đến nội tạng, chắc không có vấn đề gì quá lớn.” Người đàn ông kia trả lời xong, lại xấu xa ngồi xuống bên cạnh Lý Tông Dũng, hỏi nhỏ: “Có điều em rất tò mò, thầy lo cho cô gái này như vậy, chẳng lẽ cô ấy là con gái riêng của thầy à? Là kiểu không thể công khai đó hả? Cho nên thầy mới để cô ấy đeo mặt nạ? Nhưng mà cô ấy rất xinh đẹp nha, dùng gương mặt giả này đúng là hơi thiệt thòi rồi.”  “Nói linh tinh cái gì thế, cô ấy là lính của tôi.” Lý Tông Dũng tức giận trợn mắt nhìn anh ta.   Rõ ràng người đàn ông kia không tin, bĩu môi cợt nhả: “Thầy có nhiều lính như vậy, em chưa bao giờ thấy thầy quan tâm ai thế này.”   Lý Tông Dũng nhìn về phía cánh cửa đóng chặt kia, trầm giọng nói: “Lần này khác.”  “Khác chỗ nào, là bởi vì thân phận khác nhau à?”   “Cô ấy là nằm vùng tôi phái ra ngoài, kế hoạch xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, cô ấy bị lộ.”   “Cái gì? Nằm vùng? Trời đất, cô ấy đã trưởng thành chưa mà thầy lại để cô ấy đi nằm vùng?”  Lúc này, ngay cả người đàn ông luôn ngồi trên sofa không nói gì cũng nghiêm túc nhìn về phía Lý Tông Dũng.   “Cô ấy…”   Lý Tông Dũng còn chưa nói hết, cánh cửa luôn đóng chặt kia đã mở ra. Ông lập tức đứng lên, đi nhanh đến trước mặt mấy bác sĩ kia, hỏi: “Bác sĩ, bây giờ cô ấy thế nào rồi?”   Bác sĩ tháo khẩu trang ra, cười đáp: “Không có gì đáng ngại cả. Lúc cô ấy ngã vào dòng chảy ngầm chắc đã làm các biện pháp tự bảo vệ mình, chỉ bị đá ngầm va vào mấy chỗ, gãy xương rạn xương nhẹ thôi.”   “Vậy thì tốt, vậy thì tốt.” Lý Tông Dũng nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm.  Trời mới biết vừa rồi ông ta lo lắng thế nào.   “Cảm ơn bác sĩ, thật sự rất cảm ơn anh!”   “Tiểu đoàn trưởng khách sáo quá rồi, đây là chuyện chúng tôi nên làm thôi.”  Bác sĩ nhanh chóng đồng ý để cho bọn họ vào thăm bệnh nhân.  
Loading...