QUÂN HÔN KÉO DÀI: CỐ THIẾU, SỦNG THÊ VÔ ĐỘ -HOT - Chương 824: Tình yêu, cần tiếp xúc, mới trở nên thích ứng
Cập nhật lúc: 2021-01-30 05:18:35
Anh đưa đũa cho cô, kéo ghế, ngồi đối diện với cô.
Trong lòng Hoắc Vi Vũ nhảy loạn, kêu gào.
Không phải anh nói không có dê, không có bò bít tết sao? Tô Bồi Ân nhìn cô một cái, nở nụ cười:
"Tôi biết tôi rất đẹp, nhưng mà em nhìn tôi như vậy, không cảm thấy tự ti sao?"
Ánh mắt Hoắc Vi Vũ như cá chết, liếc Tô Bồi Ân:
"Tô tổng, anh thật đẹp, như tiên giáng trần a."
"Ha ha, em là vuốt mông ngựa sao?" Tô Bồi Ân vui vẻ cắn thịt bò.
"Không, chẳng qua là tôi cảm thấy, anh ở trái đất lâu rồi, chắc là nên về thiên đường." Hoắc Vi Vũ không khách khí nói. Tô Bồi Ân: "..."
Cô cúi đầu, cắt một khối thịt bò lớn, nhét vào mồm, dùng sức nhai, nhìn chằm chằm Tô Bồi Ân.
Giống như đang ăn anh. Tô Bồi Ân vỗ đầu cô:
"Nhìn tâm tình em tốt như vậy, tôi an tâm."
"Con mắt nào anh thấy tôi tâm tình tốt hả?" Hoắc Vi Vũ nói.
"Ít nhất cũng không giống như hôm ở KTV, khiến khách chạy hết." Tô Bồi Ân không khách khí nói.
Hoắc Vi Vũ cúi thấp đầu, lại cắt một miếng lớn, nhét vào mồm, như Có điều suy nghĩ nói:
"Tô tổng, anh từng nói yêu ai chưa?" "Rồi, hỏi cái này làm gì?" Tô Bồi Ân khó hiểu nói.
"Nói mấy lần?" Hoắc Vi Vũ lại hỏi.
"Ba lần, thế nào?" Tô Bồi Ân nghi ngờ nhìn cô.
"Yêu thật sao?" Hoắc Vi Vũ nhìn anh.
Tô Bồi Ân thấy cô nghi ngờ, liền không suy nghĩ nói: "Đương nhiên."
"Vậy nguyên nhân chia tay là gì?" Hoắc Vi Vũ hỏi tiếp.
Tô Bồi Ân phát hiện mình rơi vào trong bẫy của CÔ: "Em điều tra sổ gia đình người khác à, hỏi mấy chuyện cũ này làm gì, tôi đều quên hết rồi." "Cho nên, rất nhanh, anh cũng sẽ quên tôi." Hoắc Vi Vũ phán đoán nói.
"Kỳ thật. Tôi cảm thấy, con người rất ngây thơ."
Hoắc Vi Vũ cười khẽ một tiếng, trêu chọc nói: "Vậy anh không phải là người sao, nói xem, anh có ấu trĩ không?"
"Tình yêu, lúc mới bắt đầu từ lạ lẫm đến quen biết, có chút ấn tượng tốt với nhau, sau đó liền bắt đầu thử một chút, lại phát hiện rất nhiều thứ không hợp, sau đó tách ra, tiếp tục gặp được người mới, thử nghiệm, cho đến khi, xuất hiện người tâm đầu ý hợp. Cho nên, một người, sẽ có rất nhiều kinh nghiệm trong tình yêu." Tô Bồi Ân chuyên nghiệp nói ra.
"Hôn nhân không phải là một đoạn thời gian tiếp xúc, tìm hiểu nhau sao? Trên đời này làm gì có người hoàn toàn thích hợp, cho nên, nếu cố tìm người thích hợp hoàn toàn, đoán chừng sẽ cô độc tới già." Hoắc Vi Vũ gắp một miếng thịt bò vào mồm, hương vị rất không tệ.
"Tôi thà thiếu chứ không ẩu, hơn nữa tương lai tràn ngập hi vọng, nói không chừng người thích hợp với tôi, đang ở gần tôi nha." Tô Bồi Ân lạc quan nói.
"Chúc anh tìm được người thích hợp, về sau, không hại người khác nữa." Hoắc Vi Vũ nở nụ cười.
Nhưng nụ cười, không đạt tới đáy mắt. Chỉ có cô biết, cô hết sức che dấu bị thương của mình.
"Tôi cảm thấy, em nên học một ít Đan Địch Tư Lục Phỉ, cô ta chung đụng với đàn ông đều rất tốt, tình thương rất cao, ở chung không phiền lụy. Mà em, làm người ta cảm giác rất uể oải." Tô Bồi Ân đề nghị.
Hoắc Vi Vũ mỉm cười: "Đan Địch Tư Lục Phỉ dùng vốn riêng của mình, xung quanh đủ loại đàn ông, cuộc sống của cô ta đều dựa vào những thành công của những người đàn ông đó, còn cuộc sống của tôi, do tôi quyết định."