QUÂN HÔN KÉO DÀI: CỐ THIẾU, SỦNG THÊ VÔ ĐỘ -HOT - Chương 825: Anh trở về, gặp nhau đi
Cập nhật lúc: 2021-01-30 05:22:22
"Hay cho một câu tự mình quyết định, quan điểm này tôi rất thích, muốn uống rượu không? Làm một ly đi." Tô Bội Ân đứng dậy, đi đến tủ rượu lấy rượu.
"Tôi không muốn uống rượu, có cái khác không?" Hoắc Vi Vũ hỏi, liếc anh. "Có sửa bò, uống không?" Tô Bồi Ân khoát khoát tay.
Hoắc Vi Vũ cười: "Thì ra anh còn chưa dứt sữa."
Tô Bồi Ân:"..."
Anh cầm hai cái ly cùng hộp sữa tới, ghét bỏ nói:
"Em nói tôi nói chuyện khó nghe, bản thân cũng độc mồm độc miệng không phải sao? Chúng ta rất xứng đôi."
"Xửng? Anh nói là tổn thương lẫn nhau sao?" Hoắc Vi Vũ mở nắp hộp, đổ sữa vào ly.
Tô Bồi Ân nhìn cô, trầm mặc một chút, nói ra:
tách ra, kỳ thật ai cũng chịu tổn thương, mấu chốt là ai chịu nhiều hơn, ai chịu ít hơn, khi bị tổn thương, ai cũng muốn nhanh chóng quên đi, sau đó tìm một người thích hợp, em nên quên Cố Cảo Đình đi, giữa các người đã hiện lên dấu chấm tròn rồi."
Hoắc Vi Vũ không nói lời nào, tập trung ăn cơm.
"Lát nữa đi xem phim, em muốn xem thể loại tình yêu, hay hành động, hay là tình yêu hành động?" Nói đến cái cuối cùng, khóe miệng Tô Bồi Ân nhếch lên, mấy phần mập mờ.
Hoắc Vi Vũ nghe được ý khác của anh, trả lời:
"Ngại quá, tôi thích thể loại khoa học viễn tưởng."
Tô Bồi Ân cười cành sau:
"Thì ra em thích YY? Cũng khó trách, phụ nữ xinh đẹp như em, không có bạn trai, chỉ có thể tưởng tượng. Hoắc Vi Vũ liếc anh: "Anh không trêu chọc tôi sẽ chết sao."
"Tôi cho em nha? Muốn nhìn chỗ nào? Liền nhìn chổ đó." Tô Bồi Ân đùa nói.
Hoắc Vi Vũ duỗi ngón trỏ thon dài, chỉ vào vị trí trái tim của anh, nở nụ cười xinh đẹp: "Nơi này, Tô Bồi Ân, anh thích tôi sao?"
Con người của Tô Bồi Ân lấp lóe, đẩy tay của cô ra:
"Em lấy ở đâu tự tin vậy."
Hoắc Vi Vũ không sao cả nhíu mày:
"Tôi ăn no rồi, không muốn xem phim, có thể về không?"
"Trước khi về, rửa chén đi." Tô Bồi Ân thản nhiên nói.
Hoắc Vi Vũ: "..."
Tô Bồi Ân nở nụ cười:
"Không phải nói làm bảo mẫu cho tôi một tháng sao? Bắt đầu từ hôm nay đi."
Hoắc Vi Vũ nghĩ dù sao cũng không có chỗ nào đi, CÔ ngủ ban ngày, ban đêm lại mất ngủ, vận động tay chân chút cũng được.
"Được, tôi lau nhà trước." Hoắc Vi Vũ đứng dậy, vào bếp tìm đồ lau nhà.
Anh ngồi trên ghế sofa, mở TV, nhìn cô bận trước bận sau, động tác lưu loát, không già mồm làm ra vẻ, cũng không hô mệt mỏi.
Tô Bồi Ân không nghĩ tới, cô bên ngoài lãnh diễm, ẩn giấu bên trong là đặc chất hiền thê lương mẫu.
"Cô thật biết làm việc nhà?" Tô Bồi Ân hỏi.
Hoắc Vi Vũ đứng sát tủ lạnh, mắt không nhìn thẳng anh, trả lời:
"Việc trong nhà đều tự tôi làm, tôi không có tiền mời bảo mẫu."
Tô Bồi Ân chống cằm, thưởng thức cô:
"Biết nấu Cơm không?"
Hoắc Vi Vũ nhìn anh:
"Tôi chỉ biết làm mấy cái này, còn những cái khác...vô cùng thê thảm."
"Vậy a, tôi thích, về sau nấu cơm cho tôi ăn đi." Tô Bồi Ân vừa cười vừa nói.
"Anh không sợ tôi hạ độc sao?" Hoắc Vi Vũ liếc anh.
"Chết dưới hoa mẫu đơn thành quý phong lưu, ha ha." Tô Bồi Ân ý vị thâm trường nói.
Hoắc Vi Vũ lười để ý đến anh.
Côn dọn sạch sành sanh hết nhà của anh, mất ba tiếng rưỡi.
May mắn nhà anh cũng không bẩn lắm, nếu không, nhà lớn như vậy, Cô làm đến tối cũng chưa xong.
Điện thoại của cô vang lên, cô nhìn, là tin nhắn của Cố Cảo Đình:
"Anh trở về, gặp mặt đi."