TRỌNG SINH HÀO MÔN: THIÊN KIM ÁC MA TRỞ VỀ - Chương 116: Quả nhiên là cô trộm đồ của tôi
Cập nhật lúc: 2021-02-06 08:27:16
Editor: Miểu Miểu - t.r.u.y.e.n.t.a.u.c.o.m
Sự việc phát triển đến nước này, không ai có thể đoán được, tiếng la hét của Giang Nhược Lâm và những lời xì xào ở đó, khiến cho Ôn Hinh Nhã mất hết suy nghĩ.
Ngàn lời nói như vậy, khiến cô nhớ tới quá khứ nặng nề ở kiếp trước, tấm lưng gầy của cô từng chút một cong xuống, sống lưng từ từ ngồi xổm xuống khiến lòng cô nặng trĩu.
Trong đầu cô hỗn loan, chuyện gì đang xảy ra, đồng hồ của Giang Nhược Lâm làm như thế nào ở trong túi của cô?
Những lời này vang vọng trong đầu cô như một cơn ác mộng.
Là ai đã lấy đồng hồ Giang Nhược Lâm để trong túi xách của cô?
Ninh Thư Thiến? Hạ Như Nhã?
Lúc này cô đột nhiên kích động lên, cả người như tỉnh ngủ, nháy mắt mồ hôi chảy ướt đẫm váy lập tức khiến người cô lạnh lẽo, lý trí dần trở lại, ánh mắt trở nên sáng suốt, nhìn đồng hồ trên tay Giang Nhược Lâm.
Khi nhìn thấy rõ ràng kiểu dáng của chiếc đồng hồ đó, mọi thức cô không hiểu đều được hiểu ngay lập tức .
Cô đưa tay giật lấy chiếc đồng hồ trên tay Giang Nhược Lâm, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt yếu ớt nói: "Giang tiểu thư, cô xác định chiếc đồng hồ này là của cô phải không?"Editor: Miểu Miểu - t.r.u.y.e.n.t.a.u.c.o.m
Vừa dứt lời, hiện trường sôi trào, ai nấy nhìn Ôn Hinh Nhã với ánh mắt càng ngày càng xem thường, việc ăn cắp bị vạch trần trước mặt mọi người, giờ còn giãy dụa, không muốn thừa nhận lỗi do mình, thái độ như vậy chính là thiếu giáo dục, tố chất như vậy quả thực chính là không hề có tố chất, vô liêm sỉ , nhưng thật ra nó phù hợp với bản chất khi cô còn lưu lạc ở bên ngoài.
Giang Nhược Lâm không ngờ rằng cô đã tìm thấy đồng hồ trong túi của Ôn Hinh Nhã, cô còn dám hỏi như vậy, khuôn mặt méo mó, thét to: "Ôn Hinh Nhã, cô thật không biết xấu hổ, đây rõ ràng là đồng hồ của tôi."
Ôn Hinh Nhã không quan tâm đến những lời chế giễu xung quanh, gương mặt xinh đẹp dịu dàng tuy vẫn tái nhợt nhưng trong sạch như ngọc, xinh đẹp tuyệt trần, lưng thẳng, nhưng tính tình lại rất tao nhã.
Ôn Hạo Văn sắc mặt xanh mét, trên trán nổi đầy gân xanh ngoằn nghèo, lộn xộn , chằng chịt kinh người: "Ôn Hinh Nhã, đồ nghiệp chướng, mày còn ngại không đủ mất mặt có phải hay không, lập tức xin lỗi Giang tiểu thư, nếu không hôm nay tao nhất định sẽ không tha thứ cho mày."
Ninh Thư Thiến cũng phụ họa theo: "Hinh nhã, đừng nói nhảm nữa, trước xin lỗi cô Giang, nhà họ Ôn của chúng ta không thể để mất thể diện như vậy. . . . . ."
Ôn Hinh Nhã đánh gảy lời Ninh Thư Thiến, nhìn Giang Nhược Lâm, giọng nói lạnh như kim châm : "Chiếc đồng này là do Như Nhã tặng cho tôi, tôi không biết, cô cùng Như Nhã thế mà mua đồng hồ giống nhau!"
Thương hiệu đồng hồ mà Hạ Như Nhã yêu thích là Vacheron Constantin, ở kiếp trước ông nội từng tặng cô một chiếc đồng hồ nữ mẫu Tolbylang, cô rất thích, bởi vì những viên kim cương như ngôi sao biển rất hơp với cô, cô thường xuyên đeo nó trong những dịp tham gia các bữa tiệc khác nhau nên cô ta biết điều đó. Cô có thể chắc chắn rằng chiếc đồng hồ đó đang trong túi xách Hạ Như Nhã đang cầm trên tay, về phần đồng hồ của Giang Nhược Lâm đang nơi nào, thì cô phải hỏi Hạ Như Nhã .
Giang Nhược Lâm ngẩn ra, theo bản năng nhìn Hạ Như Nhã.
"Hinh nhã, cô. . . . . . ,khi nào thì tôi. . . . . ." Sắc mặt Hạ Như Nhã lập tức tái mét, chỉ còn lại một màu trắng trong suốt ảm đạm, làm nổi bật các mạch máu trên mặt cô, yếu đuối có chút dữ tợn.Editor: Miểu Miểu - t.r.u.y.e.n.t.a.u.c.o.m
Ôn Hinh Nhã con tiện nhân này như thế nào biết cô có một chiếc đồng hồ giống nhau? Cô chưa bao giờ mang trước mặt cô ta? Chuyện gì đang xảy ra?
"Như Nhã, em quên rồi sao? Lúc trước em không cẩn thận làm vỡ đồng hồ của chị, sau lại đem chiếc đồng hồ này đền cho chị." Ôn Hinh Nhã nhìn Hạ Như Nhã, hơi nheo mắt lại, một tia nguy lóe lên. Lập tức, ánh mắt cô lạnh lùng lãnh đạm lại có một tia sắc bén.
"Căn bản. . . . . ." Không có chuyện đó! Hạ Như Nhã nhìn Ôn Hinh Nhã, đôi mắt hơi nheo lại của cô ấy lóe lên sự sắc bén cùng đe dọa đáng kinh ngạc, như chúng được chuyển hóa thành giống như hóa thành chất rắn, có thể đem cô xuyên thủng. Cô cảm giác ánh mắt mọi người đang tập trung trên người mình, ánh mắt như có kim châm đó, làm cho cô muốn hét lên và bỏ chạy.
Cô ta biết, thực ra cô ta đã hiểu rõ tất cả, mọi lời phủ nhận trong lời nói của cô ta đều mắc kẹt ở trong cổ họng.
"Tôi không biết đồng hồ của Giang tiểu thư bị đánh rơi ở đâu . . . . . ." Khuôn mặt Ôn Hinh Nhã xinh đẹp cùng với vẻ ngây thơ trong sáng, nháy mắt nở ra như những đóa hoa ngọc bích sạch sẽ.Editor: Miểu Miểu - t.r.u.y.e.n.t.a.u.c.o.m
Giọng nói nhẹ nhàng như dao cắt vào da thịt của Hạ Như Nhã, trái tim cô đau đớn, cô nghe ra được Ôn Hinh Nhã đang uy hiếp cô, nếu cô không thừa nhận, như vậy cô ta sẽ vạch trần cô.
Giang Nhược Lâm nhìn Hạ Như Nhã đã lâu không lên tiếng, tức giận trừng mắt nhìn Ôn Hinh Nhã nói: "Ôn Hinh Nhã, con không cần lại chối bỏ, Như Nhã không có thừa nhận chính mình có chiếc đồng hồ đó, con căn bản là muốn dựa vào Như Nhã tránh tội."
Ôn Hinh Nhã lạnh nhạt nói: "Tôi tuy rằng không có mua đồng hồ Thụy Sĩ , nhưng tôi nghe nói chiếc đồng hồ phiên bản giới hạn này có mã chống hàng giả và chống trộm độc đáo của riêng nó. Không bằng chúng ta hiện tại liền gọi điện thoại đến cửa hàng Thụy Sĩ, hỏi một chút làm sao phân biệt được mã hóa của cùng một kiểu dáng đồng hồ."
Đột ngột xảy ra chuyện như vậy, thì hoang mang lo sợ, trong lúc nhất thời đã quên mất, không chỉ cô mà rất nhiều người ở đây cũng quên mất chuyện này, cho nên mới để chuyện phát triển như thế này.
Giang Nhược Lâm sửng sốt, bởi vì đồng hồ là ba ba cho cô, nên cô không biết còn có chiếc khác.
Editor: Miểu Miểu - t.r.u.y.e.n.t.a.u.c.o.m
Tất cả mọi người, bao gồm cả Chung Như Phong đều vô cùng kinh ngạc, lúc này mới phản ứng lại rằng vẫn có cách kiểm tra này, nên cơ bản mọi người đã muốn xác định Ôn Hinh Nhã không có lấy cắp đồng hồ của Giang Nhược Lâm.
Ôn Hinh Nhã nhìn về phía Ba của Giang Nhược Lâm: "Tôi nghe nói chiếc đồng hồ này là ngài mua riêng cho con gái, nói vậy hẳn là ngài biết tôi đang nói đúng sự thật đi!"
Cha Giang trong lúc nhất thời á khẩu không trả lời được.
Hạ Như Nhã thấy tình hình không thể cứu vãn, gương mặt nhỏ nhắn thanh tú tái nhợt, thấp giọng nói: "Trước đây, quả thật tôi có tặng cho Hinh Nhã một chiếc đồng hồ giống, lúc nãy tôi không để ý tới kiểu dáng đồng hồ này, cho nên thẳng đến khi Hinh Nhã nói đến, tôi mới biết được tôi cùng Nhược Lâm mua đồng hồ giống nhau." Bạn đang đọc truyện ở t.r.u.y.e.n.t.a.u.c.o.m
Cô ta không thể không thừa nhận, không thể che dấu tên đồng hồ này được, thời điểm mua đồng hồ đều có đăng ký tên khách hàng, đặc biệt mỗi mã đều đại diện cho thông tin cơ bản của khách hàng. Cô ta thực sự quên mất rằng còn cách kiểm tra này, để cho Ôn Hinh Nhã tránh được một kiếp.
Nếu Ôn Hinh Nhã đem cô vạch trần ra, chỉ cần gọi điện thoại đến hãng đồng hồ Vacheron Constantin ở Thụy Sĩ để xác nhận, xem cô có sỡ hữu cùng một chiếc đồng hồ đó hay không, cô cùng chuyện này không thoát khỏi liên quan, hiện giờ Ôn Hinh Nhã vội vả rửa sạch tội của mình, cô vội vã lên tiếng xác nhận cho mình, vì vậy cô phải đi xuống bậc thang do Ôn Hinh Nhã đưa ra.
Hạ Như Nhã đứng ra làm nhân chứng, cơ hồ không còn ai hoài nghi Ôn Hinh Nhã lấy cắp đồng hồ của Giang Nhược Lâm.
"Hóa ra. . . . . . Chỉ là hiểu lầm a!" Ninh Thư Thiến thật không ngờ, Ôn Hinh Nhã thế nhưng chỉ nói hai ba câu ngắn ngủn liền tẩy trắng mối nghi ngờ của chính mình, nhất thời trong lòng sinh ra tức giận.
Editor: Miểu Miểu - t.r.u.y.e.n.t.a.u.c.o.m