TRỌNG SINH HÀO MÔN: THIÊN KIM ÁC MA TRỞ VỀ - Chương 117: Ôn Hinh Nhã, cô khinh người quá đáng
Cập nhật lúc: 2021-02-07 03:34:18
Editor: Miểu Miểu - t.r.u.y.e.n.t.a.u.c.o.m
Giang Nhược Lâm nhìn thấy ánh mắt mọi người xung quanh đều tập trung trên người mình, như kim châm gần như đem cô đâm thành tổ ong vò vẽ, đáng lẽ. . . . . .người mất mặt chính là Ôn Hinh Nhã, nhưng là trong nháy mắt tình thế đã đảo ngược, chưa kể đến cô đã đánh mất đồng hồ quý giá, thậm chí cô người mất mặt ở đây.
Cô ta tự lấy đá đập chân mình chưa kể, còn tiền mất tật mang.
"Vì tôi đã chứng minh trong sạch của mình, như vậy xin mời Giang tiểu thư xin lỗi tôi đi!" Ôn Hinh Nhã thản nhiên nhìn Giang Nhược Lâm, trong mắt hiện lên một tia hung hăng.
Giang Nhược Lâm đột nhiên trợn to mắt, không thể tin nhìn Ôn Hinh Nhã, cả người lui ra sau mấy bước: "Tôi. . . . . . Tôi không tìm thấy đồng hồ của chính mình, tôi thật sự làm mất đồng hồ. . . . . ."
Cô ta nói năng lộn xộn chẳng qua là muốn nói cho mọi người cô ta mất đồ còn chưa tìm thấy, cô ta là người bị hại...
Ôn Hinh Nhã bước tới, sắc mặt lạnh như băng, ánh mắt sắc bén như nhìn thấu, toát ra vẻ tự tin nói: "Giang tiểu thư làm mất đồ và nghi ngờ tôi. Tại sao cô không hỏi riêng tôi để xác nhận mà lại vu khống tôi, xúc phạm tôi, khinh miệt tôi, đem chuyện này ồn ồn đến mọi người đều biết. Cô có thể đổ lỗi cho người khác khi cô mất một cái gì đó sao?"
Lần này, may mắn không gặp nguy hiểm, nếu không thì số phận của cô kết cục đơn giản sẽ trở thành đứa con bị bỏ rơi của nhà họ Ôn. Một khi cô trở thành đứa con bị bỏ rơi, sẽ bị Ninh Thư Thiến với Hạ Như Nhã tùy ý gây khó dễ , hình ảnh kết cục bi thảm của kiếp trước sẽ khắc họa tốt nhất về cô ở kiếp này.
Cô rùng mình khi nghĩ đến đều đó, làm sao cô có thể buông tha cho Giang Nhược Lâm.
Lời nói Ôn Hinh Nhã hợp tình hợp lý, khiến cho mọi người tán thưởng cô hơn một chút, gặp biến không sợ hãi, trật tự rõ ràng, tư duy bài bản, bình tĩnh lý trí, đây là khẳng định của mọi người đối với cô.
Cơ thể của Giang Nhược Lâm theo bản năng lùi lại một bước, Ôn Hinh Nhã lúc này thật sự đáng sợ như địa ngục Tu La, trong mắt cô hiện lên một màu đỏ như máu: "Tôi. . . . . . do cô đột nhiên xuất hiện trong toilet, thật trùng hợp khi chỉ có hai người chúng ta ở nhà vệ sinh lúc đó. . . . . ."
Ôn Hinh Nhã cười lạnh nói: " Đừng có già mồm át lẽ phải, cô đổ thừa tôi là sự thật, mọi người có thể làm chứng cho tôi, và. . . . . . ban đầu cô đã hứa với tôi nếu tôi không có lấy đồng hồ của cô, cô phải xin lỗi tôi, cô đang gian lận?"
"Tôi không có. . . . . ." Giang Nhược Lâm thấy Ôn Hinh Nhã trước mắt này, giống một con rắn khổng lồ mồn đầy máu tanh, lộ ra những chiếc răng độc hét vào mặt cô, sắc mặt của cô nháy mắt trắng bệch không thể nói toàn bộ sự việc được.
Sắc mặt Ôn Hinh Nhã phút chốc trở nên lạnh lẽo, ánh mắt sắc bén, cơ thể toát ra vẻ kinh ngạc, đột nhiên nâng cao âm lượng: "Đây là cách giáo dục của nhà họ Giang của cô sao? Tôi hôm nay thật sự mở rộng tầm mắt."
Lời nói của Ôn Hinh Nhã lôi cả nhà họ Giang ra, cha Giang đang giả câm vờ điếc không muốn không ra mặt, nhưng là chuyện này do Nhược Lâm sai trước, sai lầm rồi, ông ta chỉ có thể nhìn Giang Nhược Lâm: "Nhược Lâm, mau xin lỗi Ôn Đại tiểu thư, chuyện này rõ ràng chính là con lỗ mãng trước."
Ôn Hinh Nhã đột nhiên cười lạnh, đem việc Giang Nhược Lâm ác ý nói xấu vũ nhục khinh miệt cô thành lỗ mãng, biến việc lớn trở nên nhỏ nhặt, có phần quá ngây thơ rồi, các vị ở đây đều nhìn thấy, ông ta không sợ sẽ mang tiếng bắt nạc sao?Editor: Miểu Miểu - t.r.u.y.e.n.t.a.u.c.o.m
Quả nhiên, lời nói của Cha Giang khiến tất cả mọi người có mặt ở đây đều khinh thường, lúc Ôn Hinh Nhã gặp chuyện nhà họ Ôn không có ai bênh vực cô, hiện giờ Cha Giang ra mặt cư nhiên muốn chuyện lớn hóa nhỏ, rõ ràng người lớn bắt nạt nhỏ.
Cha Giang để ý mọi người đang nhìn mình, lúc này mới phản ứng lại và nhận ra mình đã nói điều gì đó không thích hợp, vội vàng nghiêm khắc trợn mắt nhìn Giang Nhược Lâm: "Còn không mau xin lỗi Ôn Đại tiểu thư."
Giang Nhược Lâm là đứa con gái duy nhất trong nhà họ Giang, từ nhỏ được nuông chiều cùng che chở, ba ba đối cô ta lại càng yêu thương có thừa, chưa từng nghiêm khắc như vậy, nhất thời cô ta không thể chấp nhận được, vậy mà trước mặt mọi người rơi nước mắt, ủy khuất cúi đầu nói: "Ôn Đại tiểu thư. . . . . . Thực xin lỗi!"
Tất cả mọi người chờ Ôn Hinh Nhã trả lời, lúc này có một cô hầu bàn lại cầm một cái đồng hồ đi tới: "Không biết chiếc đồng hồ này có phải của cô Giang làm mất hay không, tôi nhìn thấy trên bồn ở nhà vệ sinh."
Tức khắc, mọi người nhìn Giang Nhược Lâm với ánh mắt khinh thường.
Ánh mắt Ôn Hinh Nhã nhìn xung quanh, thấy Hạ Như Nhã người vẫn luôn ở đó không biết cô ta đã rời đi lúc nào, liền đoán được đồng hồ này cô ta đưa tới. Chỉ khi Giang Nhược Lâm tìm được đồng hồ thì chuyện này mới thực sự kết thúc, sẽ không phức tạp thêm, Hạ Như Nhã quả nhiên là người thông minh.
"Đây là đồng hồ của tôi." Giang Nhược Lâm kinh hỉ không thôi, cô thật không ngờ đồng hồ cư nhiên còn có thể tìm trở về.
Giang Nhược Lâm vội vàng đi lấy đồng hồ trong tay người phục vụ, nhưng một bàn tay thon dài như ngọc, với xương ngón tay tao nhã xinh đẹp đã đưa đồng hồ đến gần cô hơn một bước: "Giang tiểu thư thành thật xin lỗi, tôi đương nhiên sẽ tha thứ cho cô, nhưng chuyện hôm nay nó đã gây tổn thương lớn đến tinh thần của tôi, tôi lấy đồng hồ này xem như một lời xin lỗi của cô đi!"
Hôm nay cô đã chịu sự sỉ nhục, chỉ có dùng đồng hồ này đến bồi thường. Sự tồn tại của chiếc đồng hồ này khiến Giang Nhược Lâm nhớ đến nỗi nhục nhã của chính mình, và nó sẽ trở thành vết nhơ mà Giang Nhược Lâm sẽ không bao giờ có thể gột rửa được.Editor: Miểu Miểu - t.r.u.y.e.n.t.a.u.c.o.m
Cô ăn cướp trắng trợn như vậy, tất cả mọi người cảm thấy cũng là chuyện đương nhiên. Chuyện vũ nhục, lăng mạ, xúc phạm và mạt xác như vậy mà chỉ giải thích một cái liền xong rồi, có phần đơn giản , một số người tức giận bất bình thay, thậm chí còn cho rằng như vậy còn chưa đủ.
Giang Nhược Lâm không chịu nổi, cô ta đã mất mặt lớn như vậy, cư nhiên còn muốn đem chiếc đồng hồ yêu quý nhất của mình làm quà cho Ôn Hinh Nhã, cô liền tức giận đỏ mắt: "Ôn Hinh Nhã, cô đừng có quá đáng, lúc đầu nói xin lỗi rõ ràng, vì cái gì còn muốn lấy đồng hồ của tôi?"
Ôn Hinh Nhã cười lạnh nói: "Xin lỗi vốn chính là việc cô phải làm, còn việc tôi bị thương tổn thì phải bồi thường cho tôi, hai việc này có cái gì xung đột sao?"
Giang Nhược Lâm á khẩu không trả lời được, nhưng lại tức giận, hướng về phía Ôn Hinh Nhã thét to: "Ôn Hinh Nhã, cô căn bản là bắt nạt người quá đáng."
Editor: Miểu Miểu - t.r.u.y.e.n.t.a.u.c.o.m
Sắc mặt Ôn Hinh Nhã nháy mắt ngưng tụ: "Giang tiểu thư ngàn vạn lần đừng lại vu khống tôi, tôi khi nào bắt nạt khi cô ? Rõ ràng là cô đã khi dễ tôi trước, mọi người ở đây đều có thể làm chứng cho tôi."
Giang Nhược Lâm tức khóc, nức nở nói: "Miệng của cô sắc bén tôi không nói lại cô."
So với trẻ con chơi thì như nhau, Ôn Hinh Nhã cũng không ăn trôi điệu bộ này, lông mày xinh đẹp nhướng lên, lông mày nhuộm sắc kinh ngạc, một đôi mắt trong veo, lạnh nhạt quét qua với vẻ giễu cợt nói: "Tôi đường đường là Đại tiểu thư Ôn gia, nếu để người ta khi dễ, sau này tôi thế nào còn mặt để gặp người, mặt mũi nhà họ Ôn sẽ để ở đâu?"
Cô thể hiện rõ thái độ của mình, tìm ra lý do cho hành động cưỡng ép của mình, sẽ không ai nghĩ cô quá đáng, Giang Nhược Lâm dù có chơi chiến thuật rơi lệ cũng không giành được điểm đồng tình của mọi người.
Quả nhiên, ánh mắt mọi người ở đây nhìn Ôn Hinh Nhã càng thưởng thức thêm vài phần, không chỉ có bình tĩnh lý trí, hơn nữa thái độ làm người xử sự mang theo hơi thở mạnh mẽ, trái lại với tiểu thư của nhà họ Giang, liền tụt lại phía sau.
Editor: Miểu Miểu - t.r.u.y.e.n.t.a.u.c.o.m