TRỌNG SINH HÀO MÔN: THIÊN KIM ÁC MA TRỞ VỀ - Chương 31.1: Nước cờ đánh lạc hướng...
Cập nhật lúc: 2020-12-17 05:57:06
Buổi chiều ngày thứ hai, Ôn Hinh Nhã đang ngồi ở trong phòng khách cùng Tư Diệc Diễm đánh cờ.
Trên bàn cờ làm bằng gỗ tử đàn, quân trắng và quân đen đang nằm dày đặc xen kẽ lẫn nhau, Tư Diệc Diễm âm thầm giật mình, không ngờ cô đối với môn cờ vây này lại có thiên phú như vậy, bất quá nhìn qua mấy cuốn sách nói về cờ vây, mà cô đã tiếp thu được không ít kiến thức không cần phải có người chỉ dẫn, tuy rằng hắn có lòng dạy dỗ cô, nhưng mà cô lại có thể suy một ra ba, chỉ cần gợi ý một chút liền có thể hiểu!
"Nghĩ kĩ rồi chứ?" Tư Diệc Diễm nhìn cô, hai đầu ngón tay đang kẹp quân đen nghiêng đầu tự hỏi, ngón tay nhỏ tinh tế lại thon dài, giống như một tuyệt tác làm từ ngọc. Quân đen cùng quân trắng đang tinh tế phân thắng bại trên bàn cờ, quân cờ càng rơi xuống thì tình hình lại càng khó để phân bại, cô chỉ mới học thôi lại có thể hạ được nhiều nước cờ như vậy, đã thực không dễ dàng.
"Nơi này?" Ôn Hinh Nhã đem cờ trong tay đặt lên trên bàn cờ, nhưng mà ngón tay lại không đặt cờ xuống mà là ngẩng đầu nhìn biểu tình của Tư Diệc Diễm.
Tư Diệc Diễm biểu tình lạnh lùng mang theo ý cười, vị tiểu thư này hẳn là biết nếu đã đặt cờ xuống thì không được đi chuyển sang chỗ khác! Cho rằng chính mình không hạ quân cờ xuống liền không tính là đặt cỜ, không nghĩ tới nếu cờ đã được đưa lên bàn cờ, liền xem như là đã đặt xuống không được đi chuyển ra chỗ khác, nếu như có người đang ngồi ở đây để xem thì chắc cô sẽ là trò cười cho mọi người.
Bất quá hành vi này gọi là chơi xấu, ấu trĩ, lại vô cùng ngây thơ, thế nhưng lại cũng thập phần thú vị: "Ừm, nơi này là một bước cờ tốt, chỉ cần tôi mặc kệ chỗ này và chỗ kia thì ván cờ này em sẽ thắng."
Ôn Hinh Nhã cao hứng đem tay rút về, đặt xuống rồi không thể hối hận, đột nhiên như là nghĩ tới cái gì đó liền hỏi: "Mắt của anh đâu?"
*Mắt trong cờ vây: Là một hay nhiều giao điểm trống của một đám quân bị một bên vây kín. Có 2 loại mắt: Mắt nhỏ và mắt to. Mắt nhỏ gồm từ một tới hai giao điểm. Mắt to có từ 3 giao điểm trở lên.
*Mắt thật và mắt giả: Mắt thật là mắt hoàn chỉnh, không có khiếm khuyết, các vị trí đều có đủ quân. Mắt giả là mắt thiếu quân, và về sau có thể sẽ không còn là måt nữa.
"Mắt ư.." Tư Diệc Diễm mỉm cười nhìn cô, duỗi tay nhẹ nhàng chỉ vị trí bên cạnh.
Ôn Hinh Nhã bình tĩnh nhìn lại, quân đen của cô trong giây lát bị giết hết một mảnh, tay cô co rụt lại liền đem quân cờ hồi nãy thu hồi lại: "Anh thế nhưng lại đánh lạc hướng tôi."
Tư Diệc Diễm nhìn dáng vẻ tức giận của cô, ý cười trong mắt gia tăng, lấy quân trắng đặt ở một nơi khác.
Ôn Hinh Nhã lập tức vui sướng đi nhặt quân cờ trên bàn cờ, cao hứng đếm đếm, sau đó lại cầm quân đen trong tay: "Bước tiếp theo tôi nên đi như thế nào?"
Tư Diệc Diễm im lặng nhìn cô.
Ôn Hinh Nhã xấu hổ đem quân cờ trong tay phóng tới bàn cờ, lặng lẽ giương mắt nhìn vẻ mặt của hắn, nhìn hắn mày hơi nhíu lại, cô cao hứng đem tay rút về, tự nhận đó là một bước cờ hay.
Cô cho rằng việc làm của mình sẽ không bị ai phát hiện, thế nhưng lại không biết Tư Diệc Diễm đem hết thảy hành động của cô đặt ở trong mắt, hơn nữa lại cố ý phối hợp để cô đặt quân đen xuống.
Trong giây phút đó Cô đã thua hết cả bàn cờ.
Ôn Hinh Nhã nhìn bàn cờ, quân đen của mình đang bị vây kín bởi quân trắng, lập tức cô hiểu ra là mình đang bị lừa, cô tức giận nói: "Anh cố ý."
Tư Diệc Diễm cười nói: "Cái này người ta gọi là gậy ông đập lưng ông (*), chơi cờ như đi hành quân bố trận, em không biết cái gì gọi là binh bất yếm trá (*). "
(*) gậy ông đập lưng ông: Muốn làm điều có hại cho người khác nhưng chính điều ấy lại xảy ra với mình.
(*) binh bất yểm tra: Nghĩa là khi dùng binh việc dối trá quân địch là buộc phải | làm để đem lại lợi thế, để nhằm giành lấy chiến thắng là phần tất yếu của nhà | binh khi ra trận (Trong quyển "Nghệ thuật chiến trận" Tôn Tử đã từng khẳng định câu này).
Ôn Hinh Nhã uể oải không thôi, lúc trước là hắn cố ý giúp đỡ cô khắp nơi, để chờ lúc cô buông lỏng cảnh giác liền đem cô một lần bắt gọn lại: "Anh thật là gian trá."
Lúc này, mẹ Hà dẫn Khâu Dật Phàm cùng Âu Dương Phong tiến vào phòng khách.