TRỌNG SINH HÀO MÔN: THIÊN KIM ÁC MA TRỞ VỀ - Chương 42.1: Đến cả việc xách giày cho cô ấy, cô cũng không xứng
Cập nhật lúc: 2020-12-17 07:52:51
Sau khi ông ngoại trở về, thời gian học tập của cô càng thêm chặt chẽ, lúc trước cô học tập về các nội dung cơ bản, sau này liền biến thành các bài giảng chuyên nghiệp mang tinh tri thức cao, cùng các bài thực hành để luyện tập.
Sau khi ăn cơm chiều, Ôn Hinh Nhã cầm trong tay một quyển [Mộng Khê Bút Đàm] (*) của Thẩm Quát vào thời Bắc Tống, Mộng Khê có mười bảy chương, bao gồm thiên văn địa lý, lịch sử nhân văn, cầm kỳ thư họa, nghiệp quan dị sự, bao dung cực quảng, nội bút đầy đặn, là tập thư mà cô thích nhất.
(*) Mộng khê bút đàm ( k) là bộ từ điển bách khoa đầu tiên của Trung Quốc về lĩnh vực khoa học tự nhiên, triết học và khoa học thường thức. Đây là tác phẩm của nhà khoa học Thẩm Quát hoàn thành vào năm 1088 (cuối thời Bắc Tống) trong thời gian làm việc tại Trấn Giang, Giang Tô.
Lúc này điện thoại vang lên, Ôn Hinh Nhã lấy điện thoại vừa nhìn liền thấy là cuộc gọi của Tử Thần Vũ, cô không chút do dự mà bắt máy: "Này, Từ Nhị thiếu tìm tôi có chuyện gì à?"
Bên kia một trận trầm mặt, Ôn Hinh Nhã tâm hơi trầm xuống, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì: "Từ Nhị thiếu, anh nói chuyện a!"
Từ Thần Vũ lấp ba lấp bấp nói: "Ôn Hinh Nhã, hôm nay.."
Ôn Hinh Nhã nghe được giọng nói của hắn, không khỏi thở phào nhẹ nhõm một hơi, tức giận nói: "Anh làm gì mà ấp a ấp úng thế! Có chuyện gì thì mau nói, làm gì như con gái vậy!"
Bên kia vốn dĩ Tử Thần Vũ tâm tình đang thấp thỏm không yên gọi một cuộc điện cho cô, kết quả lại nghe được Ôn Hinh Nhà thế nhưng lại nói hắn giống như con gái, sống lưng lập tức thẳng lên, nói: "Ai giống con gái, lão tử đây là con trai! Là đàn ông thực thụ!"
Ôn Hinh Nhã bị giọng nói ngạo kiều của hắn làm cho tức cười: "Tiểu nhân như anh mà cũng đòi làm đàn ông thực thụ. Đàn ông như anh chính là giọng nói ngượng ngùng nói chính mình là đàn ông."
Bị đả kích, Từ Thần Vũ theo bản năng cúi đầu xem cơ ngực của chính mình, nhìn ngực của mình chưa có khối cơ bắp nào, giọng nói buồn bực cùng tức giận đan xen: "Lão tử tuy rằng không có bụng sáu múi, nhưng mà giữa hai chân của lão tử có, em có không. Lão tử như thế nào mà không phải là đàn ông."
Ôn Hinh Nhã hướng tới diện thoại rống to: "Từ Thần Vũ, anh cái đồ ngu ngốc này, anh đúng là lưu manh!"
Từ Thần Vũ bị Ôn Hinh Nhã rống cho phát ngốc, thời điểm phản ứng lại thì di động đã truyền ra tiếng "Đô đô đô" thanh âm cuộc gọi đã kết thúc, hắn lúc này mới kịp phản ứng lại, chuyện mình muốn nói với cô còn chưa kịp nói, đã bị ngắt điện thoại.
Điện thoại vang lên vài tiếng đã bị cắt đứt, hắn quyết không bỏ cuộc tiếp tục gọi cho cô, lúc này thì điện thoại vang lên nửa ngày trời cũng không có ai bắt máy, hắn không có chút nào thiếu kiên nhẫn tiếp tục gọi..
Gọi liên tiếp năm cuộc điện thoại, điện thoại cuối cùng cũng có người nghe máy.
Ôn Hinh Nhã nổi giận đùng đùng nói: "Từ Nhị thiểu, tốt nhất là anh tìm em có việc."
Từ Thần Vũ hắng giọng hỏi: "Em.. em đang làm gì?"
Thật hiển nhiên vì câu hỏi vô vị này mà Từ Thần Vũ lại bị Ôn Hinh Nhã rống giận cho một trận, Ôn Hinh Nhã tức giận đến nghiến răng nói: "Từ Nhị thiếu, anh cho rằng ai ai cũng sẽ rảnh rỗi giống như anh sao, không cần phải cực khổ học tập, cả ngày chỉ biết ăn nhậu chơi bời lêu lổng, gây ra họa thì sẽ có người trong nhà giải quyết giùm, không có tiền thì chia tay xin tiền người nhà liền có một đống lớn tiền để tiêu xài, anh có thời gian để chơi, nhưng thứ lỗi em không có thời gian để phụng bồi anh."
"Anh vốn chỉ muốn hỏi em có rảnh không, tại hôm nay là sinh nhật của anh, anh cùng đám bạn trong giới tự hội tại Cửu Trọng Thiên, muốn mời em tới, nếu em không rảnh thì quên đi." Từ Thần Vũ đem cuộc gọi bấm kết thúc.
Nghĩ đến những lời Ôn Hinh Nhã vừa nói, một cổ tức giận xông thẳng lên trán Từ Thần Vũ, hắn hung hăng đem điện thoại ném xuống mặt đất, một quyền đánh tới vách tường toilet, hắn nghĩ hắn đã điên rồi, nếu không như thế nào lại gọi điện thoại cho Ôn Hinh Nhã.
Trong lòng của cô, hắn chính là một người chỉ biết ăn chơi trác táng, chỉ hiểu ăn nhậu chơi bời, cả ngày chỉ biết chơi bời lêu lổng, là một người vô tích sự.