TRỌNG SINH HÀO MÔN: THIÊN KIM ÁC MA TRỞ VỀ - Chương 96.1: Tiện nhân, mày hại tao tan nát cửa nhà
Cập nhật lúc: 2020-12-19 03:42:48
Ôn Hinh Nhã tỉnh lại thì thấy mình đang nằm dưới nền đất lạnh lẽo, toàn thân thì vô cùng mệt mỏi, không có một chút sức lực nào. Chân và tay cô bị trói bằng một cái dây thừng dày bằng ngón tay, chúng siết chặt đến mức làm cho cổ tay và mắt cá chân của cô rất đau.
Qua cửa sổ, cô mơ hồ Có thể thấy được, bên ngoài mặt trời đã lặn, trong phòng thì rất tối và âm u. Nhưng cô vẫn nhìn ra, đây là một ngôi nhà bằng đá được xếp chồng lên nhau. Trong phòng chỉ có một cái hốc đá, còn những thứ khác cái gì cũng không có.
Trong ngôi nhà bằng đá lạnh lẽo, cô cẩn thận quan sát căn phòng này, phát hiện ra khung cảnh quen thuộc, đồng tử co rút lại một chút. sự bình tĩnh trong ánh mắt bị nhiễm một chút sợ hãi.
Hơi lạnh của đêm qua từ lỗ chân lông trên da thẩm thấu vào da thịt cô, lạnh thấu xương, rét run, cô rùng mình một cái, cánh tay nổi lên một lớp da gà. Sự sợ hãi và tuyệt vọng chồng lên nhau giống như sóng thần bao phủ lấy cô. Nước mắt lặng lẽ tuôn rơi trên khuôn mặt, chảy dài từ gò má rồi thấm vào cổ. Giọt nước mắt lạnh băng mang theo cái lạnh buốt, máu cô như đông lại. Những cái đó bị cô cất giấu sâu vào trong một góc, cũng không dám mở ra ký ức giống như địa ngục tuyệt vọng, nhanh chóng thổi quét thiêu đốt tâm trí cô, khiến cô đau đớn muốn chết.
Không, tất cả chỉ là trùng hợp!
Không trong lòng cô không nên có suy nghĩ như vậy!
Thời gian không đúng! Người cũng không đúng!
Không phải! Không đúng! Không phải!
Cô không ngừng nói với chính mình như vậy.
Cô vô cùng hoảng loạn và cố gắng giãy giụa nhưng thân thể không có chút sức lực. Đột nhiên, ngón tay cô đụng phải một đồ vật lạnh buốt và sắc bén. Trong lòng cô rất vui mừng. Cô sờ soạng trên mặt đất một lúc thì phát hiện ra một hòn đá nhỏ. Sau đó, cô cố hết sức bắt lấy hòn đá và nắm chặt trong tay.
Rồi cô dùng sức xoay người nằm nghiêng và có hai chân bị trói lên. Tay Cô vừa run rẩy vừa vụng về cầm ma sát sợi dây. Giống như cô đang cầm một con dao cùn, sợi dây không mảy may có dấu hiệu đứt. Mỗi một lần ma sát giống như một lần xẻo thịt lột da đau đớn vô cùng.
Mặt Ôn Hinh Nhã tái nhợt như chết, từng giọt mồ hôi lớn như hạt đậu chảy ròng ròng, nước mắt cũng không ngừng lăn xuống. Chân cô đã bị ma sát đến mơ hồ chảy máu, đau đớn làm cho cơ thể tê dại trở nên tỉnh táo..
Ôn Hinh Nhã cắn răng, bình tĩnh thẳng lưng từ dưới đất đứng dậy, thắt lưng đang từng trận đau đớn dữ dội nhưng cũng không thể ngăn cản quyết tâm cô tự cứu lấy bản thân mình.
Sau vài lần lặp lại động tác, cuối cùng, Ôn Hinh Nhã cũng từ dưới mặt đất ngồi dậy. Lúc này, cô đã đổ mồ hôi đầm đìa, toàn thân mệt lả. Cô có hai chân lên đặt hai tay ở giữa chân để cởi trói. Đang làm thì cơ thể cô trở nên căng cứng vì tê mỏi, cả người bủn rủn, yếu ớt và không có khả năng chạy trốn. Cũng may, lúc người trói cô lại, hắn trói cũng không chặt và không trói tay cô ra sau lưng nên cô mới tìm được cơ hội chạy trốn.
Đột nhiên, từ cửa truyền đến tiếng bước chân, sau đó cửa gỗ bị đẩy ra một tiếng "Kẽo kẹt”, Ôn Hinh Nhã thở hổn hển, cô cảm thấy vô cùng tuyệt vọng, cô suýt chút nữa đã liều mạng chạy thoát..