TRỌNG SINH HÀO MÔN: THIÊN KIM ÁC MA TRỞ VỀ - Chương 96.2: Tiện nhân, mày hại tao tan cửa nát nhà
Cập nhật lúc: 2020-12-19 03:43:19
Ngọn đèn trong phòng đá đột nhiên sáng lên, ánh sáng màu cam nồng đậm đâm thẳng vào mắt cô, hiện lên một mảnh chua xót rồi rơi lệ, Cô nhìn qua ánh đèn màu cam nhìn người đi vào.
Cho đến khi một bóng dáng mơ hồ đi đến trước mặt, đôi mắt cô mới dần thích ứng được với sự đau đớn, gã tài xế âm trầm đứng ở trước mặt cô: "Cô tỉnh lại sớm như vậy, còn có sức để chạy trốn, xem ra thuốc không đủ nặng a!"
"Ông là ai, vì sao lại muốn bắt cóc tôi, rốt cuộc mục đích của ông là gì?" Ánh mắt của Ôn Hinh Nhã chứa đầy sự cảnh giác và lạnh lùng như băng.
Sống lại một đời, cô còn chuyện gì không rõ nữa. Lúc trước, Ôn Du Nhã và Hạ Như Nhã cho rằng ở bữa tiệc sinh nhật của Chu Thiên Du có thể khiến cô thất thân, sau đó bắt gian cô trên giường để cho cô chịu danh tiếng xấu trong giới quý tộc. Vì vậy, ba người Ninh Thư Thiên làm sao lại chịu để yên dễ dàng như vậy, chuyện hôm nay chắc chắn là do cô ta sai người làm.
"Tôi là ai, cô thế nhưng lại không biết tôi là ai?" Tên tài xế kia lập tức bị chọc giận, khuôn mặt lịch sự giờ phút này trở nên vặn vẹo dữ tợn, nhìn cô với ánh mắt mang theo cừu hận từ tận xương tủy.
Cừu hận! Cô tự nhận trong ba tháng trọng sinh trở về, cô chưa từng đắc tội với một người nào, sao người đàn ông này lại nhìn cô với ánh mắt hận thù?
Tên tài xế kia một tay nắm lấy tóc cô, kéo về phía sau, cô bị bắt ngẩng đầu nhìn vào hắn: "Mày không quen biết tao, vậy mày có biết chủ tòa soạn Thiên Dương là ai không? Tao chính là chủ tòa soạn báo đó, Phó Thiên Dương."
Ôn Hinh Nhã ngẩn ra, lúc này mới nhớ ra tòa soạn báo Thiên Dương là một tòa soạn báo trung cấp, lúc trước trong chuyện tai tiếng của cô, tòa soạn báo này là một trong những tòa soạn đăng tin vu khống Cô nhiều nhất, nên chắc chắn khoảng tiền hắn phải bồi thường không ít.
Cả người Phó Thiên Dương như tiến vào trong trạng thái điên cuồng, trong mắt đều là hận thù và điên cuồng từ trong xương tủy: "Đều bởi vì đứa tiện nhân như mày, mà tòa soạn báo của tao vì thiếu nợ một khoảng tiền lớn mà phải đóng cửa, vợ của tao vì thiếu tiền mà đi theo một thằng đàn ông khác, con trai tao bị tai nạn xe vì không có tiền phẫu thuật mà phải làm người thực vật, tất cả đều do đưa tiện nhân như mày, mày làm hại tao tan cửa nát nhà, mày hủy hoại hết tất cả của tao.."
Câu nói cuối cùng không ngừng vang lên trong đầu hắn, với giọng điệu lạnh lùng tàn nhẫn, giống như có những khối băng nhọn đâm vào trong đầu hắn.
Trên da đầu tê dại kích thích thần kinh đau đớn của Ôn Hinh Nhã, trong mắt cô ẩn chứa tia lạnh lùng băng lãnh, lạnh đạm mà thâm trầm: "Tất cả điều này đều do chính ông gây nên, không trách được người khác."
"Tiên nhân!" Phó Thiên Dương hoàn toàn bị lời nói của Ôn Hinh Nhã làm cho tức giận, hắn dùng sức đẩy Cô - Sống mặt đất, như phát điên điên cuồng đá vào người Cô.
Ôn Hinh Nhã bị đá đến mức nằm lăn lộn trên đất, toàn thân vô cùng đau nhức, nhưng cô cắn chặt răng không nên một tiếng: "Công kích danh dự của một đứa trẻ chưa thành niên, vì mưu cầu lợi ích cho chính mình mà đánh mất đi lương tâm của bản thân. Nếu như ông đã làm thì cũng phải nghĩ đến kết cục mà mình sẽ nhận được là gì. Tôi bất quá chỉ bảo vệ danh dự của bản thân mà thôi, còn kết cục của các người là do tòa tuyên án, không có liên quan gì đến tôi."
"Tiện nhân, mày dám nói tất cả mấy thứ này không có liên quan gì đến mày." Phó Thiên Dương bất ngờ nắm lấy quần áo của Ôn Hinh Nhã, hung hăng trợn mắt nhìn cô, trong mắt hiện lên một tia hung ác.
Ôn Hinh Nhã không tránh né ánh mắt của hắn, ánh mắt sáng như đuốc, giọng nói mềm mại như muốn cứu rỗi linh hồn người khác: "Tôi chưa từng nghĩ sẽ làm hại một ai, tôi rất đồng tình với hoàn cảnh của ông, nhưng ông biết hiện tại ông đang làm gì sao? Là cực đoan, là phạm tội, sao ông không nghĩ đến đứa con trai đang nằm trong bệnh viện chờ ông đến chăm sóc, nếu như bây giờ ông bị bắt vào tù, thì anh ta chắc chắn sẽ không còn hy vọng gì nữa."
* * Trong mắt của Phó Thiên Dương thoáng chốc lóe lên một tia do dự, nhưng rất nhanh nỗi hận ý mãnh liệt xâm chiếm lấy đầu óc của hắn ta, ánh mắt của hắn giống như bầu trời bên ngoài từ từ nhuốm một màu đen ở ám, lóe lên tia mờ mịt và hung ác như bước ra từ địa ngục: "Tao không cần mày đồng tình với tao, cũng không cần mày thương hại tao. Tạo ra nông nổi như ngày hôm nay tất cả là do mày.. Là do mày.."
Ôn Hinh Nhã bị hận ý mãnh liệt trong mắt hắn làm cho kích thích, trong lòng thở hổn hển như bị bệnh suyễn, cố nén nỗi sợ hãi nói: "Nếu như ông chịu thả tôi ra, tôi đồng ý cho ông một ngàn vạn, ông có thể dùng số tiền này để làm phẫu thuật cho con trai ông. Tôi nghe nói con người vừa mới trở thành người thực vật tỉ lệ thành công hồi phục sau khi phẫu thuật rất cao, mà ông cũng có thể dùng số tiền dư còn lại mở một tòa soạn báo mới. Nếu như ông có tiền thì ông có thể cưới dạng phụ nữ nào chả được, tuổi trẻ xinh đẹp, ôn nhu hiền huệ, quyến rũ tà mị, tùy ông lựa chọn."