TRỌNG SINH HÀO MÔN: THIÊN KIM ÁC MA TRỞ VỀ - Chương 97.1: Hít một hơi sẽ sướng như tiên

Cập nhật lúc: 2020-12-19 03:48:57

"Mày gạt tao, tao cùng lắm chỉ ở trên tạp chí đăng tin viết mấy bài về mày, mày liền đuổi tận giết tuyệt, nếu hiện tại tao thả mày ra thì chẳng khác nào thả hổ về rừng, mày làm sao có thể bỏ qua cho tao, nhất định sẽ trả lại cho tao một vố lớn, mày nghĩ tao là đồ ngốc sao!" Phó Thiên Dương điên cuồng rống giận, tiếng cuối cùng phát ra âm thanh bén nhọn giống như lệ quỷ cắt ngang chân trời, nghẹn ngào mà âm lãnh. Ôn Hinh Nhã nuốt một ngụm nước miếng, giọng nói của hắn đâm vào màng nhĩ, bén nhọn như đâm thẳng vào tai cô, bên tai lại truyền đến từng trận âm thanh ầm ầm vang lên: "Tôi cam đoan với ông, những lời mới vừa nãy tôi nói đều là sự thật, tuyệt đối không có bất kỳ điều gì là lừa gạt ông, tôi có thể thề với trời,trong lời của tôi nói có nửa câu giả dối, tôi liền bị ngũ lỗi oanh đỉnh (*) chết không tử tế." (*) Ngũ lôi oanh đỉnh: Chết do bị trời đánh, giáng 5 tia sét xuống đầu (thiên phạt). Phó Hiên Dương hung hăng tát một bạt tai vào mặt Ôn Hinh Nhã, trên mặt cô nháy mắt hiện lên năm ngón tay đỏ chói, tơ máu chậm rãi từ khóe miệng chảy xuống: "Tao không tin những chuyện ma quỷ, tao chỉ tin vào chính mình." Gò má Ôn Hinh Nhã Có chút nóng rát, từng chút một thiêu đốt hy vọng của cô: "Ông muốn như thế nào mới bằng lòng thả tôi ra?" "Thả mày ra?" Đôi mắt điên cuồng của Phó Thiên Dương tựa như chớp giật, đầy nghi hoặc cùng khó hiểu: "Sao tao lại phải thả mày ra, tao rất vất vả mới bắt được mày đến nơi này, sao có thể thả mày ra dễ dàng như vậy được?" Tất cả cảm xúc của hắn ở nơi đáy mắt chậm rãi hình thành một cơn lốc xoáy âm trầm, sau đó sóng ngầm rung động mãnh liệt, cuối cùng như bị trúng độc, tất cả đều bộc phát ra ngoài. "Tôi khuyên ông nên nhân lúc còn sớm mau thả tôi ra, nếu không để người nhà của tôi biết được rồi báo cảnh sát, đến lúc đó ông mới thật sự là vạn kiếp bất phục." Ôn Hinh Nhã cảm giác như có một tia sáng trong bóng đêm, đột nhiên giống như bị kẻ gian bóp tắt, cô một thân ở trong bóng tối duỗi tay ra cũng không thể thấy được năm ngón, tìm không thấy lối thoát, để cho sợ hãi, tuyệt vọng, điên cuồng từng chút từng chút bao trùm lấy cô. "Cho dù tao có chết, cũng muốn kéo theo mày cùng nhau xuống địa ngục." Phó Thiên Dương điên cuồng nói. "Chỉ vì trả thù cá nhân, ông quả thực là một tên điên." Trong đầu Ôn Hinh Nhã liên tưởng lại đôi mắt điên cuồng cừu hận của hắn, cả người đột nhiên cảm thấy tuyệt vọng. "Mày Có phải rất sợ hãi hay không, thậm chí còn cảm thấy tuyệt vọng?" Phó Thiên Dương thưởng thức biểu tình trên mặt cô, trên gương mặt hiện ra một nụ cười vặn vẹo đến kỳ dị đầy quỷ quyệt, mang theo khoái cảm khi trả thù. "Ông muốn làm gì tôi?" Ôn Hinh Nhã ngẩng đầu lên, ánh sáng trong mắt ảm đạm như là sắp đi vào tuyệt cảnh (*). (*) tuyệt cảnh: Tình huống tuyệt vọng, một hoàn cảnh bị cô lập với thế giới bên ngoài. "Mày yên tâm, tạo sẽ không giết mày, mày giống như con trai của tao vậy, còn nhỏ như thế, thậm chí còn chưa có trưởng thành, sao tao có thể nhẫn tâm giết mày được." Giọng điệu của Phó Thiên Dương thực nhẹ nhàng, mang theo từ bi như thượng đế chiếu cố nhân loại đáng thương, nhưng mà những lời này phối hợp với biểu tình vặn vẹo đến quỷ quyệt kia liền có vẻ phá lệ ác độc. Ôn Hinh Nhã toàn thân đột nhiên nổi thêm một tầng da gà, không giết Cô.. Hắn tất nhiên sẽ tìm mọi cách để tra tấn cô, làm cho cô muốn sống không được, muốn chết không xong. "Tao muốn hủy hoại mày, không phải mày cao quý lắm sao? Như vậy tao phải khiến cho mày không còn một chút tự tôn nào, làm cho cả thể xác lẫn linh hồn của mày, vĩnh viễn biến thành một nô lệ đói khát." Ánh mắt hắn dần dần trở nên điên cuồng mà thống khoái, phảng phất giống như những điều này đã thực sự xảy ra, để cho hắn hưng phấn không thôi, hắn cảm giác được toàn bộ cảm giác được toàn bộ máu trong cơ thể đều đổ dồn lên não. Tâm của Ôn Hinh Nhã đột nhiên có rút thành một khối, đau đến nỗi khiến cô không có cách nào hô hấp được, theo định luật Mặc Phỉ (*) đã từng nói, cái gì mình càng sợ hãi thì nó liền sẽ xảy ra, tất cả những chuyện này toàn bộ đều giống như là chạy thoát không được số mệnh đã định. (*) Định luật Murphy Phó Thiên Dương đột nhiên leo lên phía trên hốc đá, đem một cái khay màu bạc từ trên miệng hố xuống đưa đến trước mặt cô, trên mặt mang theo một nụ cười văn nhã, ôn tồn lễ độ, chớp mắt lại như biển thành lệ quỷ: "Biết những cái này là gì không?"  
Loading...